Hiển thị các bài đăng có nhãn an choi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn an choi. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Mẹ ăn chả, Con gái ăn nem

Từ ngày sinh Thương, chồng chị vẫn liên miên với những chuyến công tác dài ngày. 

Một năm chỉ về nhà được hai ba lần rồi lại vội vã đi. 

Gia đình khấm khá dần lên nhưng cũng là lúc những rạn vỡ bắt đầu ngày một nhiều.
Chán nản với những ngày không chồng, chị Hoài bắt đầu dành thời gian đi làm đẹp và cùng với những người bạn của mình thường xuyên tìm đến quán xá.

Ở quán bar chị đã gặp một người đàn ông lịch lãm, khiến chị phải say mê. 

Sau vài lần nói chuyện, chị đã hoàn toàn đổ gục trước gã. Gã đàn ông đó sau nhiều đêm ở bar cuối cùng cũng làm chị chậc lưỡi:
 “Thì đi một đêm có sao đâu”.
Sau một đêm ấy, dần dần chị càng lao sâu vào vòng xoáy của những cuộc ăn chơi mà không hề biết rằng con gái chị đang lớn. 

Những hôm đi đêm, chị thuê người trông con và nói rằng “hôm nay phải làm ca đêm”. 

Càng về sau tần số ngày chị phải làm ca đêm càng tăng lên, đứa con gái đã qua tuổi trẻ con từ lúc nào chị dường như cũng không thể nhận ra.

Đôi lúc về nhà trong trạng thái say khướt chị lờ mờ nhìn thấy con gái của mình hình như đã lớn. 

Chị đưa tay xoa đầu nhưng nó hất ra. 

Chị chỉ nghĩ vì mình say. 
Có đôi lần chị cũng đã nghĩ chị sẽ không làm việc này nữa, sợ ảnh hưởng đến con. Nhưng chị đã quen sống xa hoa tiệc tùng, chị đã quen tiêu tiền rồi. 
Chị không rút chân ra được nữa. 
Mỗi lần nói chuyện với con, chị đều dặn con: 
“Ba mẹ đi làm rất vất vả mới kiếm được tiền cho con ăn học bằng bạn bằng bè, vì vậy con phải biết thương mẹ mà học cho giỏi”. 
Chị nhìn con vâng vâng dạ dạ gật đầu. 
Chị đáp ứng mọi yêu cầu của con và để mặc sức cho con tiêu tiền theo ý nó, còn chị mải mê với những cuộc bay thâu đêm suốt sáng của mình.

Chị làm sao có thể ngờ được rằng, Lan Thương đã biết mặc váy ngắn, biết nhảy nhót, biết cặp kè với bạn trai, bỏ bê học hành. 
Cho đến khi sững người nhìn thấy con gái cũng đang ôm ấp bạn trai trong quán bar chị hay đi, lúc đó chị mới thực sự hoảng hốt. 
Còn lại chị với con, chị lạc giọng quát lên: 
Tại sao con có thể làm như vậy? 
Con gái mới nức mắt ra đã đi đêm đi hôm với trai. Hãy nói cho mẹ biết tại sao? 
Tại sao con lại sống hư hỏng đến mức ấy?”
Những lời nói của chị không hề khiến con bé mảy may xúc động. 

Nó đứng trân trân nhìn chị rồi đáp trả những lời độc ác, đau nhói như những vết dao khiến chị “chết đứng”: 
“Con cũng muốn giống mẹ”. 
Những lời nói của con đã chặt đứt hết mọi hi vọng sống trong chị. 

Chị ngồi gục ngay xuống sàn nhà, khóc nức lên. 

Xót xa đến chát lòng. 

Chị hoang mang nhắm mắt lại chìm trong những bế tắc không thể có cách giải quyết. Không lẽ chị đã hại đời con?

Khi nhận được chia sẻ của chị Hoài, nhiều bạn bè đã tỏ thái độ khó chịu. Nhiều người cho rằng tất cả là lỗi của chị. Làm mẹ làm vợ rồi mà không biết thương chồng đi làm xa, thương con gái đang lớn, lại đi tìm chốn ăn chơi. Cái kết cục như vậy là tất nhiên chị phải gánh. Người con gái và chồng mới là hai người đáng thương.

Phú An, 41 tuổi, trưởng phòng nhân sự, Hà Nội, khuyên nhủ:
“Chị đáng phải gánh chịu trách nhiệm trong hành động của mình. Bây giờ có hối hận chắc cũng đã muộn rồi, nhưng nếu chị biết ăn năn hối hận có thể tìm cách nói chuyện an ủi con gái, để hai mẹ con có thể chia sẻ và thay đổi cách sống”
Trong trường hợp này, các chuyên gia tư vấn đều khuyên chị rằng nếu muốn thay đổi điều gì đó, chị nên xem xét lại chính những hành động của mình. 
Vì chị là người có lỗi nên cần phải có những thái độ nghiêm túc với bản thân. 
Sau khi tự nhìn lại, hãy nói chuyện với con gái để hiểu được những suy nghĩ cảm xúc của con. Đừng nóng vội trút giận hay quát mắng cô bé, bởi sẽ rất dễ dẫn đến những hành động sai lầm khác nữa.

Nếu muốn thay đổi tình trạng của cô con gái mới lớn, hãy thay đổi bản thân trước tiên. 

Sự thay đổi của chị nhất định sẽ có ảnh hưởng tốt đến mọi chuyện, vì dù sao đi nữa, chị là người châm ngòi thì cũng nên là người kết thúc. 

Chị không thể oán trách con gái.

Phó thủ tướng nói về "mại dâm"

Sáng 8-7-2013, Chính phủ họp giao ban trực tuyến toàn quốc, sơ kết công tác phòng chống AIDS và phòng chống tệ nạn ma túy, mại dâm 6 tháng đầu năm; xác định nhiệm vụ trọng tâm 6 tháng cuối năm 2013 dưới sự chủ trì của Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Đối với vấn đề mại dâm, Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đề nghị lãnh đạo TP.HCM, Nam Định và Hải Phòng báo cáo, bởi tình hình tại các địa phương này “nổi cộm, có vấn đề mới mời, chứ không phải mời không không đâu”.
Theo lãnh đạo các địa phương này, tình hình tệ nạn mại dâm hiện đang diễn biến phức tạp, biểu hiện dưới nhiều hình thức kinh doanh biến tướng... 
Tệ nạn mại dâm nam, mại dâm đồng tính, mại dâm có yếu tố nước ngoài (kể cả người nước ngoài mua dâm) có xu hướng ngày một gia tăng, trong khi pháp luật hiện nay chưa có quy định điều chỉnh để xứ lý một cách thống nhất, đồng bộ và kiên quyết.
Sau phần báo cáo của các địa phương, Bộ trưởng Bộ LĐ-TB-XH Phạm Thị Hải Chuyền cho rằng: 
“Các địa phương cứ nói mặt được mà không đề cập vào các điểm nóng”.
Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tiếp lời:
 “Các điểm nóng Quất Lâm (Nam Định), Đồ Sơn (Hải Phòng), Bình Thạnh (TP.HCM) chính quyền có biết không? 
Ổ động lớn như thế sao lại nói chung chung”. 
“Trắng trợn như thế này mà sao chúng ta không ra tay. Công an có biết chuyện này không?”,
Ông đặt vấn đề, và chỉ đạo: 
“Qua việc này, các địa phương cần nghiêm túc kiểm điểm, rút kinh nghiệm để quyết liệt xử lý và chấn chỉnh, chứ không phải qua loa như vậy”.
Đáng chú ý, theo Phó chủ tịch UBND TP.HCM Hứa Ngọc Thuận, trong thời gian qua, đoàn kiểm tra liên ngành của thành phố và UBND 24 quận, huyện liên tục đi kiểm tra, xử lý nhưng chưa giải quyết triệt để được tệ nạn mại dâm.
Ông Thuận cho biết trong quá trình các đoàn thực thi công vụ, có đối tượng giang hồ bám theo uy hiếp, đe dọa, thậm chí còn quăng mắm tôm “khủng bố”.
Trong khi đó, tệ nạn ma túy cũng diễn biến phức tạp, khiến nhiều người lo lắng. 

Theo đại diện Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng, số người nghiện và tái nghiện có xu hướng tăng.

Tội phạm ma túy ở vùng biên rất phức tạp, hình thành ngày càng nhiều đường dây mua bán, vận chuyển ma túy liên tỉnh, liên quốc gia. 

Đáng lo ngại là xu hướng sử dụng chất ma túy hàm lượng cao gia tăng. Đối tượng sử dụng, mua bán ngày càng trẻ hóa, manh động, liều lĩnh.
Trước thực trạng này, lực lượng chức năng của Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng, Bộ Công an đã tích cực phối hợp với các địa phương đấu tranh trấn áp.
Kết quả là trong 6 tháng đầu năm 2013, đã bắt giữ hơn 271 kg heroin, hơn 849 kg ma túy tổng hợp, gần 100 kg thuốc phiện và hơn 100 kg cần sa…

Đề cập đến giải pháp cần thiết và có thể xử lý được tận gốc vấn nạn này, đại diện Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng cho biết: 
“Ngoài vấn đề tăng cường nghiệp vụ, đấu tranh trấn áp, công tác giáo dục, tuyên truyền, vận động cần đẩy mạnh hơn nữa”, 
đồng thời đề nghị:
“Các địa phương cần dành thời gian cần thiết cho nhiệm vụ này. Trong thời gian tới, việc quan tâm phải rõ ràng hơn nữa, quyết liệt hơn nữa”.
Cũng liên quan đến công tác tuyên truyền, Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Đỗ Quý Doãn chỉ ra một hạn chế, đó là “người nhiễm HIV/AIDS, đối tượng ma túy, mại dâm nhiều khi không có cơ hội xem”.

Thứ trưởng Đỗ Quý Doãn nói:
“Trong thời gian tới, chúng ta cần xem xét, đổi mới công tác tuyên truyền. Ngoài những việc đã triển khai lâu nay, chúng ta phải cung cấp rộng rãi hơn những tài liệu ngắn gọn, mang tính thông điệp, dễ tiếp cận hơn”

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

"Mốt" săn gái Tây

"Mốt" của dân chơi bây giờ không chỉ có vào vũ trường, "xõa" thâu đêm suốt sáng với các loại thuốc kích thích, đua xe... mà họ còn "đổi gió" bằng cách "làm thân" với "gái Tây".
Các con phố như Mã Mây, Lương Ngọc Quyến, Đào Duy Từ, Hàng Bạc nhiều năm nay được mệnh danh là phố "gà Tây" bởi mật độ người nước ngoài ở đây rất đông. 
Tại đây, không chỉ có những quán ăn, uống đông khách nước ngoài mà nhiều gia đình đã thực hiện dịch vụ cho Tây ở cùng để tăng thu nhập. 
So với những vũ trường, quán bar ở Bảo Khánh, Lý Thái Tổ, Hàng Khay... thì giá dịch vụ ở những con phố trên khá "mềm" cho nên nhiều Tây "ba lô" đã chọn những con phố xa hồ Gươm một chút để "rủng rỉnh" tiền tiêu hơn du lịch ở Việt Nam.
Trần Ngọc Vượng (ngõ Chùa Vua, Hai Bà Trưng, Hà Nội) tâm sự: "Không giống như con gái Việt, các cô "gà Tây" rất thoải mái khi nhắc đến chuyện tình dục. Nhu cầu của "gà Tây" cũng rất cao, nhiều trai Việt sau một thời gian làm quen với những cô gái nước ngoài phải lắc đầu ngao ngán vì "gái Tây" quá... khỏe. Nhiều lúc, tôi chỉ mong họ ốm hoặc "đèn đỏ" dài ngày để hồi sức lại. Tuy nhiên, làm quen và yêu được người nước ngoài cũng là một cảm giác đặc biệt mà không phải ai cũng có được. Nhưng yêu chỉ để yêu thôi, chứ văn hóa, lối sống khác biệt, khó có thể lấy nhau được...".
Ở những con "phố Tây" ấy, hình ảnh những cô gái người nước ngoài "tay trong tay" với một người Việt Nam không còn hiếm. Bác Trần Ngọc Mai, ở số 84 phố Đinh Liệt, Hà Nội cho biết:
 "Đừng tưởng chỉ có "trai Tây" tán con gái Việt Nam, mà nhiều trai Việt cũng "tậu" được cho mình một cô người yêu Tây để lấy "le" với bạn bè.
Hầu hết những chàng trai đó là những người ăn chơi có "số" đấy. 
Họ "chơi" chán gái Việt rồi nên lên đây để tìm "của lạ". 
Ở đây mãi rồi mới biết, Tây cũng có người nghèo lắm, cũng thích yêu dân chơi Việt Nam để có tiền ăn uống, vào vũ trường và tiền trả khách sạn...".
Tại những con phố trung tâm ấy, dân chơi có hai cách làm quen với "gái Tây". 
Thường thì các cô gái nước ngoài hay đi cùng những người bạn khác, thấy cô nào "lọt vào mắt xanh" thì dân chơi nháy mắt đến nói chuyện và làm quen. 
Kết bạn với "gái Tây" rất dễ, vì họ rất "open". 
Họ có thể ngồi nói chuyện hàng giờ với người bản địa vào buổi sáng, nếu thích thì tối "qua đêm" luôn.
Cách thứ hai thì "đẳng cấp" hơn, hầu hết những dân chơi đều có tiền, vì thế họ tìm đến những trung tâm thương mại để... tìm "bạn gái Tây".
Họ sẵn sàng bỏ tiền triệu ra để lấy lòng "gái Tây" bằng cách mua những món quà đắt tiền để tặng. 
"Gái Tây" rất thích đàn ông ga - lăng và chiều phụ nữ, thế nên để sở hữu một "gà Tây" nhiều dân chơi Hà Nội đã chuẩn bị cả "tâm, sinh lý" để bước vào một cuộc tình mới.
Nam Hùng, một dân chơi đã từng "săn" "gà Tây" trên phố Đinh Liệt, Hoàn Kiếm, Hà Nội bật mí: 
"Nhiều người cho rằng, để tán được "gái Tây", tiếng Anh phải thật giỏi, hay ít nhất giao tiếp cũng phải khá, thế nhưng thực tế không phải như vậy. 
Nhiều người tiếng Anh rất kém, vẫn tán được "gái Tây". Và, đã có người yêu được "gái Tây" dù trình độ tiếng Anh dở tệ. 
Dân có tiền thích yêu "gái Tây" một thời gian dài để khoe với bạn bè, chiến hữu hơn là "tình một đêm". 
Không phải ai cũng có thể chinh phục được "gái Tây", nhưng đã để họ thích rồi thì "chuyện ấy" rất đơn giản, vì người nước ngoài thường chủ động, không e dè, xấu hổ như con gái Việt Nam. 
Mỗi "gà Tây" thường có cách đồng ý và phát tín hiệu cho đối phương theo cách khác nhau".
Nam Hùng cho biết thêm, ở Sài Gòn cũng đang có trào lưu dân chơi yêu "gái Tây", nhưng Hà Nội, nhiều người thích yêu theo kiểu "tình một đêm" hơn. 
Cả hai sau khi "thân mật" với nhau nhưng ngay sau đó lại như những người không quen biết, người trong cuộc tuyệt đối không trao đổi những thông tin cá nhân như địa chỉ, điện thoại. 
Khi thích, họ phát tín hiệu, tìm gặp nhau ở một quán quen, xong "chuyện ấy" rồi thì đường ai nấy đi.
Hoàng Sơn (sinh viên năm thứ 3, trường đại học Bách Khoa, Hà Nội) tiết lộ: 
"Vào đầu năm, cả lớp "mắt tròn, mắt dẹt" khi Minh, một công tử sành điệu, nhà giàu dẫn một cô gái người Anh đến lớp khoe đấy là người yêu. 
"Thành tích" yêu của Minh rất "dày dặn".
Minh thay người yêu như thay áo, nên khi cậu ấy đưa người yêu đến giới thiệu, mọi người cũng không quá ngạc nhiên. 
Minh nói rằng, cuối năm đi du học ở Anh nên làm quen với gái Anh trước để bổ sung thêm vốn ngoại ngữ. Tuy nhiên, chẳng thấy hai người học hành gì mà suốt ngày đi bar, vũ trường và mua sắm. Cô người yêu nước ngoài cũng là người "chịu chơi" nên hai người gắn với nhau như sam vậy".
Theo lời kể của Minh thì yêu "gái Tây" cũng không khó. Nhiều trai Việt Nam thấy tự ti vì ngoại hình của mình, khi không cao bằng "gà Tây" nhưng nhiều cô gái nước ngoài không quan trọng chuyện đó. Họ đã thích rồi thì mọi việc "ok" hết.
"Gái Tây" rất thích đi chơi cuối tuần, chuyện tiền bạc không quan trọng, kể cả chia đôi thanh toán cũng được nhưng nhất thiết phải có một ngày đi chơi với nhau cuối tuần ở chốn công cộng kiểu như vào sàn nhảy, café, đi dạo trong rừng hoặc chỉ đơn giản là nằm phơi nắng trên bãi cỏ với nhau cả buổi chiều.
Hiện nay, người nước ngoài đi du lịch Việt Nam rất nhiều, tuy nhiên họ thường đi theo cặp đôi - tức là có bạn tình đi kèm. Nhưng không vì thế mà khó tìm một cô gái nước ngoài làm "gà". Nhiều dân chơi "nhanh tay, nhanh mắt" đã tìm được "gà Tây" rất ổn.
Bởi như nhiều dân chơi muốn "đổi gió" với gái nước ngoài, thì nhiều "gà Tây" cũng muốn thử cảm giác lạ khi yêu trai bản địa. 
Khi cặp kè với nhau, họ cũng không xác định gì, yêu theo bản năng, xong rồi thôi. 
Vì thế, nhiều chàng trai lên phố Tây chơi,  lúc nào cũng "thủ" bao cao su trong ví. 
Đấy là lý do, hàng đêm những con phố Tây luôn nhộn nhịp người qua lại.
Không chỉ tìm "gà Tây" quanh Hà Nội, nhiều dân chơi còn vào cả Sài Gòn để làm quen với "gái Tây". 
Họ cũng vào phố Bùi Viện, phố Tây của Sài Gòn để tìm bạn gái, sau đó đưa ra Hà Nội, rồi rủ nhau đi du lịch, mua sắm. 
Theo Nam Hùng, "gái Tây" rất thẳng thắn, họ thích gì thì nói nấy, kể cả "chuyện ấy", nên việc nắm bắt tâm lý của "gà Tây" rất dễ. 
Nhiều dân chơi cho biết, khi đã "chán" gái Việt, họ cũng muốn lên phố Tây để tìm cảm giác mới lạ trong các vũ trường sôi động.
Tại một quán trà chanh trên phố Tạ Hiện, Hà Nội, Lê Việt Dũng bộc bạch: 
"Tôi làm quen với bạn "gái Tây" đã được 3 tháng, sau những mối tình với mấy cô gái Việt Nam. Yêu "gái Tây" không khó. 
Khi yêu trai Việt, "gà Tây" sẵn sàng vào bếp nấu những món ngon, giặt quần áo cho người yêu..."

Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

Bia ôm thác loạn

Màn hình tivi vụt tắt, âm thanh cuồng loạn nổi lên. Trong hơi men chếnh choáng, các nữ tiếp viên leo lên bàn gỗ rộng chừng 6 m2 nhảy bốc lửa, lắc múa đủ tư thế kích dục và lần lượt cởi bỏ trang phục.

Quận Bình Thạnh là nơi có trụ sở Chi cục Phòng chống tệ nạn TP HCM. Cảnh thác loạn không phải là hiếm tại hàng loạt nhà hàng, quán ăn trong khu vực này. Từ những màn biểu diễn thoát y, tắm bia, rồi dùng chỗ kín để khui bia, bắn súng... cho đến hành lạc tại chỗ đều có. Thậm chí có chuỗi nhà hàng, karaoke tự nhận mình là “tập đoàn” với 12 điểm phục vụ...
Ngôi nhà mặt tiền treo biển Công ty TNHH Dịch vụ L.M.D. nếu nhìn bề ngoài ít ai biết được đây là quán ăn có karaoke. 
Ngoài khu vực để xe, tầng trệt còn có quầy tiếp tân. 
Đi qua nhóm bảo vệ và lớp cửa phía cuối tầng trệt với khung cảnh nhếch nhác như một nhà kho trống rỗng, cũ kỹ, nhưng trên lầu là thế giới khác hẳn. 
Dù mới đến đây lần đầu nhưng do anh bạn quen biết liên lạc qua điện thoại đặt phòng trước nên vừa bước xuống xe, khách đã thấy quản lý tay bắt mặt mừng. 
Khách được dẫn vào một phòng rộng khoảng 16 m2. 
Giữa phòng là chiếc bàn gỗ lớn rộng khoảng 6 m2, 3 dãy ghế nệm xếp hình chữ U ôm sát tường, mặt tường còn lại là chiếc tivi màn hình phẳng và 2 loa công suất lớn. 
Khách đến, các tiếp viên liền đưa micro và bộ điều khiển từ xa. 
Còn dàn karaoke vi tính được ngầm hóa trong một khoang bí mật. 
Như đã lập trình sẵn, hơn chục cô ăn mặc mát mẻ bước vào, sắp một hàng dài chắn trước màn hình tivi.

Sau khi nhận 500.000 đồng tiền bo mở màn, người quản lý ra dấu cho các em lần lượt lột tấm vải nửa áo, nửa khăn đang quàng hờ hững để khách sờ nắn lựa chọn.
“Ở đây tụi em được bảo kê hết rồi, anh yên tâm đi. Tập đoàn chúng em có 12 cơ sở, đều trên quận Bình Thạnh hết. Tụi em làm ở đây nhiều năm rồi mà. Các anh cứ việc tới Z, tụi em bao sân”, người quản lý cho hay. Thấy khách còn lưỡng lự, anh ta trấn an: “Trong thời gian cao điểm khi các quán khác bị đánh cho bật sới, tụi em vẫn hoạt động bình thường thì các anh biết lực của tập đoàn mạnh thế nào. Anh nào có nhu cầu cứ lên lầu, có phòng riêng để vui vẻ”.
Sau khi khách lựa chọn “đào”, số còn lại lui ra.

Các “đào” sà vào lòng khách như đã thân thiện từ lâu.
Màn chào hỏi đầu tiên là cho tay đi “du lịch” khắp người khách, nhất là chỗ nhạy cảm. 
Mục đích nhằm thăm dò mức độ ăn chơi cũng như kiểm tra khách có thủ hàng nóng hay không. 
Thường sau màn dạo đầu các em sẽ được bo 100.000 đồng, còn muốn các em “hết mình” phải bo 500.000 đồng/lần.
Qua màn chào hỏi, các em liên tục khui bia. Nhóm khách có 5 người mà chỉ trong 10 phút đã hết 2 thùng bia “ken” và bao nhiêu thức ăn nhanh trên bàn đều được các cô lột ra khỏi vỏ.

Do một lon bia được tính giá 45.000 đồng, thức ăn với giá cắt cổ nên quản lý chỉ đạo phải tranh thủ làm mọi thủ thuật để khách trả tiền càng nhiều càng tốt. T
iếp đó các em ra ngoài cởi hết nội y, chỉ còn lại chiếc váy dây cũn cỡn, chỉ cần đụng nhẹ là “trần như nhộng”. 
Lúc đó cả “đào” và khách bỏ lửng những bài nhạc du dương để hát bằng… tay.
Tại quán Q.T. trên đường Lê Quang Định, quán không tên trên đường Nơ Trang Long và một dãy liên hoàn trên đường Bùi Đình Túy, khách đều nhận được cam kết “sẽ chu đáo”. Các quán ở đây có số lượng tiếp viên ra chào khách khá lớn, khoảng 30-60. Trong một căn phòng trên lầu, gần chục nữ tiếp viên mặc đồ 2 mảnh cũn cỡn, õng ẹo tiếp bia rượu, thức ăn cho nhóm.
Sau chục phút làm quen với khách, nữ tiếp viên không ngại ngần cởi luôn quần chíp và áo ngực, chỉ để lại mảnh vải khoác hờ trên người đầy khiêu khích. 
Thỉnh thoảng, cô ta cố tình để phần nhạy cảm nhất chà lên người khách như mời gọi. 
Cứ thế, khách và tiếp viên vừa ôm ấp, mặc từng bản karaoke trôi đi không lời. 
Khi hơi men đã lừng xừng, quản lý các phòng đều hỏi khách có muốn đổi nhạc (thoát y biểu diễn) hay không. 
Nếu đồng ý, quản lý sẽ ra ngoài đổi nhạc nhưng khách phải nhớ gửi tiền bo anh ta.
Tại quán không tên trên đường Nơ Trang Long (quận Bình Thạnh), nhìn mặt tiền như 2 căn hộ khác nhau. Một bên cho thuê bán cà phê dưới trệt. Nhưng cả 2 căn đều thông nhau bằng các lỗ nhỏ ở chân cầu thang, để lỡ có động thì trong quán bia ôm này không còn một nhân viên, còn căn bên cạnh thì cửa khóa ngoài như không có chủ ở nhà.
Tại đây, sau khi nhận tiền bo từ khách, quản lý chỉ đạo nhân viên phục vụ hết mình.
Nữ tiếp viên trang điểm đậm ngồi tọt vào lòng khách. 
Những câu chuyện tục tĩu liên tục vang lên. Miệng nói, tay cô gái mơn trớn khách và thích thú để tay khách “đi du lịch” khắp cơ thể mình. 
Bên cạnh, các em gái khác lắc lư cùng khách theo điệu nhạc. 
Vừa ca hát, tiếp viên vừa tiếp cận bằng những động tác khêu gợi và không quên bật bia tanh tách thử khả năng bia rượu của khách.
Rượu càng nhiều, tiền bo càng nhiều thì tỷ lệ nghịch là quần áo trên người nữ tiếp viên vốn đã “nghèo” càng “nghèo” hơn.

Đó cũng là lúc cuộc thi “bưởi to, bưởi đẹp”, thi “bánh bao”, “bánh da heo”… giữa các tiếp viên, thực chất là các màn khoe hàng, tung hứng nối dài khiêu khích khách.
Cao trào, màn hình tivi tắt cái rụp. 
Âm thanh cuồng loạn như trong quầy bar nổi lên. 
Quên đi phương tiện là karaoke, giờ đây tất cả chỉ tập trung vào chiếc bàn giữa phòng. 
Trong hơi men chếnh choáng, các nữ tiếp viên leo hẳn lên bàn gỗ rộng chừng 6 m2 nhảy bốc lửa.
Trước sự mời chào khiêu khích của các em, khách bắt đầu nhét tiền liên tục vào người tiếp viên để trút bỏ lần lượt trang phục.
Tiền nhét vào áo, áo rơi; nhét vào quần, quần rơi. Khi đã cởi bỏ toàn bộ, các nữ tiếp viên càng uốn éo lắc múa đủ mọi tư thế kích dục. 
Bia chai dù không ai uống cũng được đưa ra hàng loạt. 3 tiếp viên qua màn thoát y nhún nhảy thì đến tiết mục khui bia bằng chỗ kín. Hàng chục chai bia được sắp hàng dài và các “đào” bắt đầu khui bia một cách thuần thục. Khui bao nhiêu chai thì số tiền bo 200.000 đồng tương ứng được nhét trên miệng chai bia được khui.
Hóa đơn tính tiền tại quán L.M.D. Ảnh: Sài Gòn Giải Phóng.
Từng thùng bia liên tiếp được mang vào, mỗi lượt hàng chục lon bia được khui sẵn đặt dọc theo mép bàn.
Vừa uốn éo, các nữ tiếp viên vừa lấy bia tưới khắp người. 
Bia tràn khắp phòng. 
Vỏ bia quăng ngổn ngang dưới gầm bàn. 
Được “tiếp sức” bằng mấy tờ tiền polymer, các nữ tiếp viên liền nhét cả cục đá lạnh và xúc xích vào người rồi cong người lại, “bắn” vào đích là các vỏ lon bia đã được nhét tiền trên miệng, trong tiếng reo hò phấn khích của khách.
Chiêu trò mua vui thác loạn giúp tiêu thụ một lượng bia khủng của nhà hàng.

Chỉ có những đại gia mới chịu nổi sức ăn chơi như thế.
Đi 4 quán, nhóm khách phải chi đến 60 triệu đồng để xem phần múa thoát y. Trong đó, màn chưa đầy 30 phút thoát y biểu diễn tại Công ty TNHH Dịch vụ L.M.D (đường Nguyễn Văn Đậu) đã tiêu thụ gần 5 triệu đồng tiền bia (118 lon và chai)