Hiển thị các bài đăng có nhãn hon nhan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hon nhan. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Nên lấy chồng Việt hay lấy chồng Tây

Gái Việt nên lấy chồng Việt hay lấy chồng Tây là sự băn khoăn của nhiều cô gái trẻ đang có ý định lập gia đình lý tưởng cho mình
Để phần nào giúp các cô gái Việt đang lưỡng lự giữa 2 sự lựa chọn rất khó khăn này mời các bạn hãy xem qua 2 câu chuyện nói về cuộc sống với chồng Việt và chồng Tây để có sự lựa chọn tốt nhất cho bản thân mình nhé !
Câu chuyện thứ 1Tôi chẳng hiểu vì sao phụ nữ Việt quanh năm suốt tháng bị cánh đàn ông "đè đầu, cưỡi cổ", ức hiếp đủ đường thế mà họ vẫn cam chịu phục tùng, vẫn một dạ hai vâng? Không hiểu vì họ quá sợ hãi hay bản thân các chị em tình nguyện làm nô lệ. Nhưng bất kể với lí do gì thì tôi nghĩ cũng đã đến lúc chị em chúng mình cần phải đấu tranh, cần phải cho phái mạnh biết thế nào là bình đẳng giới. Như tôi đây, 2 năm đi làm vợ, làm dâu hi sinh tất cả để vun vén cho mái ấm gia đình. Thế nhưng, rốt cuộc tôi chẳng được gì ngoài sự trách móc, dẻ bỉu, chê bai của đại gia đình nhà chồng. Con giun xéo lắm cũng quằn huống chi là tôi - một người phụ nữ hiện đại xinh đẹp, giỏi dang, tháo vát lại phải can tâm làm "trâu, ngựa" cho nhà chồng? 2 năm qua đủ để tôi thấm thía thế nào về đàn ông Việt.
Kết thúc 6 năm du học ở trời Tây, nghe theo lời khuyên của bố mẹ, tôi chia tay tình đầu lãng mạn với anh chàng người Thụy Điển về Việt Nam làm việc, lấy chồng, sinh con. 
Tôi về Việt Nam 6 tháng thì yêu và cưới Hùng - chồng tôi bây giờ. Tình yêu của chúng tôi là nhờ sự mai mối của bạn bè. Hùng cũng đã từng có thời gian sống ở phương Tây nên tôi nghĩ cả hai sẽ có nhiều hòa hợp trong lối sống. Tôi vốn dĩ là một cô gái cá tính mạnh mẽ. Tôi thích sống cho chính mình mà không phải phụ thuộc vào bất kì ai. Chính vì thế người mà tôi lấy làm chồng phải có tư tưởng tân tiến và tôi đã chọn Hùng. Thế nhưng, sau khi kết hôn được vài ngày tôi mới nhận ra rằng mình đã có sự lựa chọn sai lầm. Tôi thấy hối hận vì nghe lời bố mẹ lấy chồng Việt. Tôi nuối tiếc người tình cũ. Tôi sợ cái con người gia trưởng, bảo thủ của chồng. Anh ta và gia đình chồng khiến tôi thấy ngạt thở. 
Hùng là con trai trưởng nên tôi phải sống chung với nhà chồng - Đó là mệnh lệnh của bố chồng khi tôi ngỏ ý muốn ra ở riêng. Và sau khi cởi bỏ chiếc áo cưới trên người, tôi bắt đầu chuỗi ngày "nô lệ" ở nhà chồng. Sau khi cưới 1 ngày, mẹ chồng gọi tôi và phòng và giao nhiệm vụ cho con dâu trưởng. Bà đưa cho tôi một danh sách gần cả trang giấy các ngày giỗ của các cụ kị và bắt tôi phải luôn ghi nhớ để làm lễ cúng. Rồi bà liệt kê danh sách tôi phải lo toan đảm nhận thay vị trí của bà. Mất cả buổi chiều nghe mẹ chồng căn dặn khiến đầu tôi choáng váng. Tôi không thể ngờ có ngày mình lại rơi vào hoàn cảnh trớ trêu như thế này. Nhà chồng tôi ngoài chồng, bố mẹ chồng thì còn có ông bà cố - thân sinh ra bố chồng tôi và 2 cô em chồng đang tuổi đi học. Từ một cô gái được chiều chuộng và chẳng bao giờ phải lo toan việc nội trợ, cơm nước thì bây giờ từ sáng sớm tinh mơ đến tối khuya tôi đầu tắt mặt tối để lo việc nhà chồng. Hết giỗ chạp, cưới xin, mà chay... Tất tật mọi thứ đều một mình tôi lo liệu. Đã thế công việc của tôi ở công ty luôn ngập đầu với các dự án khiến tôi luôn ở trong trạng thái căng thẳng. Gọi điện về cầu cứu mẹ đẻ thì cũng không làm được gì vì dẫu sao tôi cũng đã làm dâu con nhà người ta thì bố mẹ tôi có muốn giúp cũng đành bó tay. Sự vất vả nhân lên gấp bội khi tôi sinh con đầu lòng. Tuy nhà kinh tế khá giả nhưng bố mẹ chồng khó tính nên tôi thay đến 10 cô giúp việc mà ông bà vẫn chưa hài lòng. Thế là công việc lại dồn hết vào tôi - con dâu trưởng. Cứ mỗi sáng bất kể ngày nắng hay mưa, tôi phải đi chợ mua đồ tươi về nấu bữa sáng cho cả gia đình. Đã thế, nhà chồng mỗi người một tính rất khó chiều. Ông bà cụ răng yếu nên phải ăn món mềm như cháo, súp. Bố chồng bị viêm đại tràng nên ăn kiêng tanh, dầu mỡ. Mẹ chồng bị tiểu đường thì không được ăn nhiều tinh bột, đồ ngọt. Hai cô em chồng thì lại thích đồ ngon, lạ miệng và yêu cầu đổi món liên tục. Riêng chồng tôi thì lại thích ăn phở tự nấu và sau bữa sáng khi nào cũng phải uống một tách cà phê pha phin rồi mới đi làm. Ngoài ra tôi còn phải chuẩn bị đồ ăn cho con và thức ăn cho bữa trưa, bữa tối. Mẹ chồng không cho mua đồ trữ cả tuần trong tủ lạnh mà bắt tôi ngày nào cũng phải ra chợ mua đồ tươi sống. Với ngần đó công việc nên dù tôi dậy từ 5 g sáng mà vẫn không xoay xở kịp. Mẹ chồng, em chồng thì không bao giờ phụ giúp bất cứ một việc gì. Họ khoán trắng và xem tôi như một ô sin trong nhà. Vì cơ quan gần nhà nên mẹ chồng bắt tôi phải về buổi trưa để cho con ăn và nấu cơm phục vụ cả nhà. Thời gian sung sướng nhất của tôi là 8 tiếng nơi công sở. Từ khi lấy chồng tôi chưa bao giờ có một chút thời gian rảnh rỗi để thư giãn, cà phê với bạn bè. Đúng 5g tan sở tôi phải lao ngay về nhà để làm nhiệm vụ của một người con dâu. Hễ tôi về muộn một chút là bị bố chồng la mắng, xỏ xiên. Đã vậy đến chuyện ăn mặc hay chuyện quan hệ vợ chồng cũng bị bố mẹ chồng săm soi. Váy ngắn, áo sát nách... đều bị mẹ chồng ra lệnh cấm. Lỡ to tiếng hờn giận với chồng thì bị mẹ chồng chì chiết. Nhiều lúc quá mệt mỏi, tôi muốn tìm sự đồng cảm nơi chồng thì anh gạt đi: "Ối dào, mấy việc cỏn con đấy mà em còn than vãn với anh làm gì . Em tự giải quyết đi. Cần thì thuê người làm. Trước đây chưa có con dâu mẹ anh cũng một tay lo toan hết mà có bao giờ thấy bà kêu ca đâu? Em mới làm có tí đã này nọ rồi, Em nên xem lại mình đi". Tôi không thể nhờ Hùng làm giúp bất cứ việc gì. Đơn giản nhất như việc chơi với con anh cũng không hỗ trợ vợ. Hùng bảo với tôi rằng: "Đàn ông làm việc lớn chứ ai lại thay đàn bà chăm con". Việc lớn của chồng tôi là chơi game, buôn điện thoại, xem phim, cà phê... Nếu xét về tài năng và khả năng kiếm tiền thì tôi còn hơn hẳn chồng. Thu nhập của tôi cao gấp đôi so với lương anh ấy. Vậy mà tôi lại phải lao lực làm việc nhiều hơn chồng gấp nghìn lần. Anh ta chỉ biết hạnh họe, hưởng thụ. Ấy vậy mà tôi cũng chẳng bao giờ nhận được lời động viên từ gia đình chồng. Tôi chỉ làm sai một tí thì bị họ thi nhau bêu xấu, kể tội.  
Tôi mệt mỏi, chán nản với thân phận đi làm dâu. Nếu được làm lại từ đầu, tôi sẽ không bao giờ lấy đàn ông Việt làm chồng. Vì họ quá gia trưởng, độc đoán, ích kỉ, bất tài, vô dụng. Những điều này tôi chưa bao giờ gặp phải khi trước đây yêu anh chàng người nước ngoài. Tôi nghĩ đây cũng là tình cảnh chung mà các chị em phụ nữ Việt đang phải chịu đựng. Nhìn vào bố chồng, chồng và cả những người đàn ông Việt xung quanh mình, tôi thấy họ mắc chung một "căn bệnh" rất nặng đó là bệnh bảo thủ, độc tài, gia trưởng, ích kỉ, nhỏ nhen. Nếu cứ tiếp tục kéo dài chắc tôi phát điên lên mất, chi bằng phải tự cứu lấy mình. Nhưng bằng cách nào đây? Có chị em nào lâm vào hoàn cảnh như tôi không? Hãy cùng chia sẻ và bàn phương án để đối phó với cánh đàn ông Việt lười nhác chỉ giỏi bắt nạt vợ.
Câu chuyện thứ 2: Tôi đã từng chứng kiến cảnh bố ngược đãi, giở thói gia trưởng, độc đoán hành hạ mẹ lúc tôi còn bé. Bởi thế, nên khi lớn lên, học hành đỗ đạt, tôi quyết làm chủ cuộc đời mình, kiên quyết không lấy đàn ông Việt làm chồng. Thế nhưng, 8 tháng sống trong cuộc hôn nhân không hạnh phúc với chồng Tây, tôi nhận ra rằng mình đã sai và thật sự hối hận vì xem thường đàn ông Việt. Ông bà ta nói rất đúng "Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn". Tôi nghĩ, dù là thời đại nào thì gái Việt chỉ hợp với trai Việt. Tôi không phủ nhận đàn ông Việt có vô số thói xấu, vô số những điều khó chấp nhận, tha thứ. Tuy nhiên, nếu nhìn với con mắt bớt cực đoan hơn thì họ so với đàn ông Tây vẫn hơn gấp vạn lần.
Tôi lớn lên mang theo những ám ảnh tuổi thơ và những lời căn dặn của mẹ về đức tính nhẫn nhịn, chịu thương chịu khó, hi sinh tất cả cho chồng con để làm một người phụ nữ đảm của gia đình. Nhưng tôi đã không làm như thế, tôi quyết tâm thay đổi số phận vì tôi không muốn giống cuộc đời mà mẹ đang sống. Bởi vậy mà, trong chuyện tình cảm tôi luôn đề phòng và không bao giờ cho phép mình được rung động trước các chàng trai Việt. Người chồng tôi mơ ước là một anh Tây chính hiệu. Chỉ có lấy chồng Tây tôi mới thoát khỏi gông cùm của thói độc tài, ích kỉ - tật xấu ăn sâu trong tiềm thức của cánh đàn ông Việt Nam. Tôi nghĩ những người đàn ông Tây phương sẽ tiến bộ, văn minh hơn, biết chiều, quý trọng phụ nữ hơn. 
Tốt nghiệp đại học ngoại ngữ, tôi xin vào làm việc tại một công ty của người nước ngoài đóng tại Việt  Nam. Đó là môi trường tốt để giúp tôi dễ dàng đạt được mong ước của mình. Thông qua lời giới thiệu của một đồng nghiệp, tôi đã quen và yêu một anh Tây hơn tôi đúng một giáp. Trước đây, Toni - người yêu tôi đã từng trải qua vài ba mối tình. Nhưng với tôi, quá khứ như thế nào không quan trọng, miễn sao hiện tại và tương lai anh ấy chỉ yêu một mình tôi là đủ. Lúc mới yêu, cũng có đôi lần sự sòng phẳng thái quá của anh ấy khiến tôi hụt hẫng. Mỗi lần cùng nhau đi ăn uống Toni đều đề nghị chia đôi số tiền phải trả. Chuyện đó, lâu dần tôi cũng thành quen. Trong mọi chuyện, chúng tôi đều khá hợp nhau nhưng chỉ riêng "chuyện ấy" là chúng tôi hay tranh cãi, bất đồng. Toni nghĩ về sex rất thoáng. Với anh ấy, tình dục và tình yêu không đi liền với nhau. Thích, hợp thì lên giường và ngay sau đó trở thành 2 người xa lạ cũng chẳng sao. Anh ấy ngạc nhiên khi bị tôi từ chối và không tán thành khi tôi giải thích rằng "trinh tiết để dành cho đêm tân hôn". Anh ấy bảo tôi quá lạc hậu, cổ hủ. Tuy có vài điểm không tương đồng, nhưng rồi duyên số vẫn gắn bó hai chúng tôi thành vợ chồng. 
Khi về sống một mái nhà, tôi mới vỡ lẽ ra được nhiều điều mà trước đó tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Trong chuyện tiền bạc, anh ta chẳng phóng khoáng mà ngược lại chi li hơn cả đàn ông Việt. Vì chưa có nhà nên chúng tôi thuê căn hộ riêng để ở. Tiền nhà và mọi khoản chi tiêu anh ta đều cộng gộp và chia đôi, mỗi người phải trả một nửa số chi phí đó. Anh ấy chỉ đưa cho tôi 1 khoản nhỏ để mua thực phẩm, ăn uống, còn đâu là anh ấy cất dành để chi tiêu riêng. Anh ấy bảo: "Chúng ta là vợ chồng nhưng phải độc lập về tài chính để nếu có li dị thì không phải chia chác tài sản". Sống với Toni, tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Anh ta không bao giờ xem tôi là người đàn bà duy nhất. Thậm chí, anh ấy còn cười ngặt nghẽo khi nghe tôi nói điều đó ra. Việc nhà cửa, cơm nước thì anh ta khoán trắng cho vợ. Anh ấy bảo không quen vào bếp, chỉ quen đi ăn hàng nên nếu tôi không nấu ăn được thì cả hai đi ăn tiệm. Vì xót tiền nên tôi lại phải lăn vào bếp. Là con rể nhưng anh ấy chỉ về thăm quê vợ được 2 lần. Anh ấy thấy khó chịu với lối sinh hoạt ở quê và luôn mồm chê mất vệ sinh. Là đàn ông nhưng anh ta chẳng biết gì ngoài việc ôm ti vi hay máy vi tính. Từ treo cái dây móc quần áo đến đồ điện hỏng đều do tôi tự xoay xở. Trước khi cưới, Toni bảo rằng chưa muốn tôi sinh con. Anh ta bảo, cứ sống thử với nhau một thời gian, nếu thấy gắn bó, hợp thì hẵng sinh con. Chứ nhỡ quan hệ vợ chồng rạn nứt lại vướng con cái rất khó giải quyết. Tôi nghe mà chỉ biết nuốt nước mắt vào trong bởi có phân tích thì anh cũng chẳng thèm nghe. Mỗi lần, anh ấy bay về nước thăm nhà hoặc cùng bạn bè đi du lịch thì chẳng bao giờ rủ tôi đi cùng. Anh ấy bảo tôi đi sẽ làm vướng chân anh ấy. Tôi biết Toni cố tình nói thế để dễ dàng quan hệ với những cô gái khác mà không sợ bị tôi phát hiện. Biết chồng trăng hoa với các cô gái khác nhưng tôi vẫn phải im lặng, cam chịu. Điều khiến tôi khổ tâm nhất là quan hệ vợ chồng. Mỗi lần anh ấy đòi hỏi đều khiến tôi kinh hãi. Toni có ham muốn tình dục quá cao nên mỗi lúc ân ái đều khiến tôi kiệt sức. Ngày nào, anh ta cũng bắt tôi chiều chuộng và xem tôi như một nô lệ tình dục chứ không phải là một người vợ.Tính cho đến thời điểm này, cuộc hôn nhân của chúng tôi đã kéo dài 8 tháng mà với tôi tưởng như nó đã kéo dài 8 năm. Làm một người vợ nhưng nhìn lại tôi chẳng có gì. Tiền của, nhà cửa, tình yêu, con cái.... đối với tôi chỉ là một số không tròn trĩnh. Thậm chí, một ước mơ, mong muốn cũng không dám nghĩ đến vì như anh ấy bảo sống ngày nào biết ngày đó, không tính trước được tương lai. 
Tôi thấy vô cùng chán nản và nhận ra rằng sai lầm lớn nhất của cuộc đời mình là gắn bó cả đời với một người chồng Tây, khác màu da , khác dòng máu, khác về tất cả mọi cái. Đàn ông Việt tuy ích kỉ, nhỏ nhen, hẹp hòi nhưng suy cho cùng họ vẫn là người Việt, vẫn dễ dàng thấu hiểu đồng cảm với nhau hơn. Đừng dại dột đặt niềm tin mù quáng vào chồng Tây để rồi phải chịu bao thiệt thòi, đau khổ giống như tôi.

Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014

Tứ trụ

Một người khi cất tiếng khóc chào đời chính là thời khắc bẩm thụ khí trời đất, mà "thước đo" chính là Năm-Tháng-Ngày-Giờ. Mà Năm Tháng Ngày, Giờ được thể hiện bằng 4 trụ được tạo bởi các cặp Thiên Can-Địa Chi. Mà các cặp Thiên Can-Địa chỉ có tổng số 60 cặp (Bắt đầu từ Giáp Tý ......), do sự kết hợp giữa Dương Can + Dương chi và Âm Can+Âm chi tạo thành. Chỉ với 60 cặp Can chi này mà hàng ngàn năm nay, con người tìm tòi để ứng dụng trong các môn dự đoán vạn sự trên đời, thì phải nói là chúng ta đã phần nào nắm bắt được quy luật Vận hành của trời đất để ứng dụng vào đời sống xã hội, có được những kết quả mong muốn nhất định nói chung, và môn dự đoán theo Tứ trụ nói riêng.
Tứ trụ gồm Trụ năm-Trụ tháng-Trụ ngày-Trụ giờ, bản thân từng Trụ như chúng ta đã biết, được đại diện bởi các cặp Can-Chi, Thiên Can có tên gọi Giáp, Ất ...... hay Địa chi Tý, Sửu .... 
Để phân tích, đánh giá Tứ trụ của một người, người ta dùng quy luật của Âm Dương-Ngũ Hành để trả lời chính xác các câu hỏi liên quan đến các vấn đề của cuộc sống mỗi người, mỗi nhà từ cái đã qua cho đến tương lai, từ lúc Sinh đến khi kết thúc sự sống(Chết) của một vòng đời.

Vậy, Quy luật Âm Dương-Ngũ Hành là gì? 
Nó là quy luật cơ bản nhất của Khí (Là cái mà ta không nhìn thấy, không sờ thấy, mà hiện nay cũng không có cách gì để đo đếm được thì phải), và Hình là mọi sự vật tồn tại trên thế gian này. Và mọi thứ đều được quy nạp vào Âm Dương-Ngũ Hành, rồi dùng quy luật của nó để xem xét, phán đoán phát sinh lành dữ của mỗi người, mỗi nhà ở vào thời điểm nhất định(Đó là Thời gian). Như vậy, chữ Thời rất quan trọng trong mọi phép đoán, nó là "thước đo" của Thịnh suy của Ngũ Hành. Theo đó, mỗi năm, tháng, ngày, giờ với mỗi người, mỗi nhà .... và với mỗi quốc gia hay với Trái đất này sẽ có trạng thái riêng, chỉ sự phát triển của mình trong một giai đoạn phát triển, nằm trong vòng Sinh-Tử. Vậy giai đoạn đó lấy gì để biết được nó hoạt động ra sao, đặc trương của nó là gì ..v..v.. . 
Chỉ có thể dùng Âm Dương-Ngũ Hành và Thời gian để luận giải.
Âm Dương-Ngũ hành là khái niệm quan trọng trong Dịch học, nó bao quát vạn sự bao la như Vũ trụ hay những sự vật, hiện tượng dù nhỏ nhất đều được Quy nạp vào Âm dương-Ngũ hành. Ví như Trong- ngoài, Trên -dưới, Đất - Nước .... Như với con người Nam, Nữ; Cao- thấp, Béo gầy, ...., trong cơ thể là Tim, Phổi; hay hình thể Đầu-Thân mình, chân, tay ...cũng như Giầu -nghèo, Sang-Hèn, Thọ yểu, Vợ chồng, Con cái, Tình yêu, hôn nhân ..... Vậy mỗi vấn đề đã quy nạp vào Âm dương-Ngũ hành trên với con người mà nói, khi nào thì phát sinh, ứng nghiệm vào ai, việc gì, bộ phận nào trên cơ thể ..v.v.. Chỉ có thể dùng Thời vận để đo lường sự Sinh-Khắc; Vượng suy của Âm dương-Ngũ hành .... để xét đoán.

Thời Vận là gì? 
Thời là thời gian, được thể nghiệm thông qua Can-Chi chủ quản mỗi năm mà ta đã biết, như năm 2011 là Tân Mão. Còn Vận là gì, quả là khó nói, khó diễn giải hết căn cứ, ý nghĩa của nó. Nói một cách đơn giản là song song với Thời gian vận hành liên tục không ngừng, còn có một đơn vị đo lường khác tồn tại song song, mà với mỗi người có một Vận riêng, và Vận này cũng được tạo bởi cặp Can-Chi, thí dụ như Giáp Tý hay Ất sửu chẳng hạn. Do vậy, người ta thường nói Thời vận mới thể hiện được cơ sở để đoán định các sự vật hiện tượng xảy ra.
Con Người đã bẩm thụ khí của Trời Đất, cho lên cũng không thoát khỏi quy luật vận động của Trời đất (Thông qua Âm dương-Ngũ hành). Mõi người sinh ra đều có Tứ trụ: Năm Tháng Ngày Giờ gọi là nguyên Mệnh, có tứ trụ tức là đã biết được Khí Âm dương, sinh vượng, trong đục, thông qua quy luật Sinh khắc, chế hoá ..v.v..để biết được Mệnh Giầu-nghèo; Sang-Hèn; Thọ-Yểu; Bệnh tật; Tai hoạ; Tình yêu; Hôn nhân; hoàn cảnh gia đình; thăng quan tiến chức; Tiền tài danh vọng ..v.v.. Thông qua Thời Vận để biết được khi nào thì phát sinh tốt xấu, ứng vào ai trong gia đình hay bộ phận nào trên cơ thể; Hay khi nào nên kết hôn, hôn sự thế nào, khi nào nên đầu tư kinh doanh, kinh doanh nghành nghề nào; Đi về phương nào kinh doanh thì có lợi được giầu sang phú quí, phương nào thì bất lợi, thậm trí phá sản ..v.v.. cũng là tuỳ Người, tuỳ Thời Vận. Đó cũng là mục đích nghiên cứu các môn Dịch học nói chung, Dự đoán tứ trụ nói riêng. Đó chính là Lý do để môn Dự đoán theo Tứ trụ tồn tại hàng trăm năm, luôn có sức sống mới, đặc biệt như chúng ta đang ở thời kỳ Vận 8-Bát bạch là thời kỳ sức sống của Dịch học đang được Thời, bởi được Ông Sao tốt quản Hình ảnh 

Nói tóm lại
Dự đoán Tứ trụ là để biết dước lành-Tránh dữ cho phù hợp với quy luật vận hành của Trời đất, là quy tắc chung của mọi môn phái là"Thuận Trời thì sống, chống lại thì chết".

Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014

Nữ đại gia Hoàng Lệ Quyên tuyển chồng

Cô gái xưng tên là Hoàng Lệ Quyên, giám đốc kinh doanh bất động sản ở Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, sinh sau năm 1985. Cô mô tả rằng mình có tiền rủng rỉnh, có nhà, có xe nhưng ít thời gian, không có cuối tuần và không có bạn trai.

Tấm biển của cô gái viết:
"Tôi rất giàu mà cũng thật nghèo. 
Năm 2014 quyết tâm đi tìm hạnh phúc"
Hoàng Lệ Quyên đăng mẩu quảng cáo cỡ lớn có hình ảnh cô trong bộ váy cưới và cưỡi ngựa, được cho là có chi phí 1 triệu nhân dân tệ (165.300 USD)/ngày. 

Shanghaiist cho hay tấm biển quảng cáo của cô dài 10 m và rộng 4 m, xuất hiện ở 200 bến xe buýt trong thành phố Thành Đô. 

Hoàng Lệ Quyên nói cô đưa ra quyết định trên sau nhiều năm bị gia đình giục cưới. 
Tuy nhiên, nhiều người dùng mạng xã hội ở Trung Quốc lại nghi ngờ động cơ của cô gái trẻ. Có 12.000 bình luận về câu chuyện này trên mạng Sina Weibo kể từ ngày 1/1 đến nay. 
Nhiều người nghi ngờ rằng mẩu quảng cáo thực chất là chiêu thức đánh bóng để Hoàng trở nên nổi tiếng sau một đêm, trong khi số khác cho rằng cô tỏ ra chân thành trong việc kết bạn. 
Khi báo chí tiếp cận, Hoàng xác nhận rằng cô là giám đốc marketing của một công ty bất động sản địa phương và thừa nhận là chủ nhân của mẩu quảng cáo. Tuy nhiên, cô cho biết chi phí quảng cáo do công ty của cô giúp đăng miễn phí, lấp vào chỗ trống quảng cáo đã mua cho một dự án nhà ở nhưng nay bị trì hoãn.
Hoàng nói cô rất bận rộn với công việc và không có thời gian để tìm một người chồng phù hợp. 
"Anh ấy phải sạch sẽ, tích cực, chăm nom cha mẹ, có trách nhiệm. Đẹp trai hay không không phải là điều kiện tiên quyết", cô nói thêm.

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Người Yêu Lý Tưởng

Món quà cuối cùng ... 
Câu chuyện tình yêu của chàng sinh viên nghèo
- 16 tuổi, tôi ao ước có bạn trai. 

- 18 tuổi, tôi có người yêu, nhưng anh ta lại quá khô khan. Tôi xây dựng hình mẫu chàng trai lý tưởng của mình là một người lãng mạn. 


- Những năm học đại học, tôi gặp một anh chàng lãng mạn, nhưng lại quá "mít ướt". Vì vậy, tôi đi tìm người có bờ vai vững chắc. 


- 25 tuổi, người yêu của tôi rất vững vàng, kiên định. Nhưng anh ta lại chẳng hề biết biểu lộ cảm xúc. Quãng thời gian ấy thật buồn tẻ. Rồi tôi tìm một người khác. 


- 28 tuổi, tôi gặp một người rất vui nhộn, nhưng rốt cuộc tôi không chịu nổi anh ta. Lúc nào anh ta cũng đùa bỡn với tôi và tán tỉnh những cô gái khác. Anh ta khiến tôi khốn khổ hơn là hạnh phúc. Chúng tôi nhanh chóng chia tay. 


- Bước sang tuổi 31, tôi tìm thấy một người đầy tham vọng, thông minh và mạnh mẽ. Tôi quyết định kết hôn cùng anh ta. Nhưng (lại nhưng)... chỉ một thời gian sau, chúng ly dị. Anh ta lấy đi tất cả những gì tôi có và tẩu thoát cùng cô bạn thân của tôi. 


- Giờ đây, tôi đã 40 tuổi. Tôi vẫn đang tìm một mẫu người lý tưởng của riêng mình. Có lẽ đó phải là một người trầm tính, chững chạc, ít tham vọng... 

Tôi biết một người như thế, chỉ có điều ông ấy đã ngót nghét 70 tuổi... 

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

Chữa bệnh "ngoại tình" cho chồng

Ngoại tình là thói xấu muôn thuở gây đổ vỡ gia đình của cánh đàn ông. Thế mà, nhiều bà vợ sẵn sàng cam đoan: 
Chồng tôi sẽ không ngoại tình. 
Bởi họ đã nắm trong tay những "chiêu" chữa "bệnh" ngoại tình cho chồng.
Chị Hoàng Lan Hương, ngụ đường Nguyễn Văn Trỗi, Phú Nhuận lại luôn tự hào với những người chung quanh rằng, chục năm nay, chồng chị tuyệt đối chung thuỷ. Và lời đoán chắc đó không phải không có cơ sở. Những người thân của chị Lan Hương đều thấy, anh Minh Hùng chồng chị cực "ngoan".

Anh đi làm rồi về nhà, hoặc thi thoảng đi nhậu với bạn bè, về nhà chiều vợ con hết mực, không hề thấy có chút thời gian nào mà đi lăng nhăng. Người ta khen anh đàng hoàng, thuỷ chung, chứ mấy ai biết, anh Minh Hùng được như ngày hôm nay, đều nhờ "chiêu" của chị Lan Hương.
Gia đình họ cũng đã trải qua cơn sóng gió tưởng như có thể vỡ tan đến nơi. Hồi ấy, mới cưới nhau ba năm, bé Cà Rốt mới ra đời được bốn tháng, thì chị nghe tin anh ngoại tình với một "gái già" làm chung toà nhà. Thì ra, trong thời gian chị mang bầu, rồi sinh con, ở cữ, anh cô đơn, thiếu thốn, đã bị người phụ nữ kia "dụ dỗ". 
Thất vọng, đau đớn, chị đã nghĩ đến chuyện ly hôn, nhưng suy đi nghĩ lại thì biết anh còn thương vợ, rất yêu con và quý trọng gia đình, có thể đó chỉ là phút lạc lòng của anh. Nhưng chị cũng hiểu rằng, ngoại tình là một căn bệnh mà không dính vào thì thôi, chứ hễ đã có lần đầu thì quen ăn bén mùi, thế nào cũng có lần hai, lần ba. Nếu chị chấp nhận tha thứ cho anh, thì phải trị tận gốc chứ không thể làm nửa vời được. 
Thế là, chị tìm hiểu kĩ về người đàn bà kia, biết được chị ta cũng có chút xinh đẹp và chiều chuộng đàn ông, trước kia cũng đã dan díu với nhiều người đàn ông khác. Sau đó, nhân lúc chồng đi làm, chị bế con về nhà dì Út, ở Phan Thiết, nơi chồng chưa đến bao giờ. Lá thư để lại cho anh, chị bình tĩnh kể tên cho anh biết một số nhân tình cũ và hiện tại của người phụ nữ kia, và phân tích cho anh những thứ được và mất: 
Nếu đến với nhân tình, sẽ được những giây phút thoải mái, chiều chuộng, mới lạ, thoả mãn thân xác... Nếu bên vợ con, sẽ được thứ tình cảm ấm áp của gia đình, nương tựa, chia sẻ với nhau lúc khó khăn hoạn nạn, vui buồn. Có nụ cười tiếng khóc, tiếng nói bi bô của con thơ, nhìn con lớn từng ngày… Chị mong anh suy nghĩ và lựa chọn, trong hai chỉ có thể chọn một, và chỉ được chọn một lần cho đến cuối đời. 
Trở về, đọc thư vợ, không thấy vợ con đâu, anh như người điên chạy ngược xuôi khắp nơi. Về nhà mẹ vợ năn nỉ, khóc lóc, nhưng mẹ vợ anh đã được con gái dặn nên kiên quyết từ chối, bảo mình không biết. 10 ngày trời anh Hùng liêu xiêu như người mất hồn. Sau đó, cậu vợ anh vì thấy thương cảnh thằng cháu rể ngày nào đi làm về cũng ngồi gục trước sân nhà mẹ vợ đến khuya, râu tóc xồm xoàm, người ốm o, nên thương tình chỉ chỗ. 
Ngày đến nhà dì vợ, gặp vợ con, anh khóc nức nở, ôm lấy vợ con và hứa trọn cuộc đời sẽ không có sai lầm lần nữa, vì anh đã thấm thía nỗi đau khổ những ngày xa vợ xa con... Từ đó, tuyệt đối không một lần chị còn nghe gì về chuyện anh dan díu với ai nữa.
Chị Lê Minh Phương Hà, ngụ Bà Điểm, Hóc Môn thì có một "tuyệt chiêu" khác trị cho chồng khỏi hẳn căn bệnh ngoại tình. Phát hiện chồng có qua lại với một cô sinh viên thực tập đã nửa năm trời, không khỏi sốc và đau lòng, nhưng chị Phương Hà vẫn bình tĩnh. Chị cố để hiểu cho ông chồng là phó giám đốc kinh doanh, xung quanh quá nhiều cạm bẫy, rồi chị tự nhìn lại mình.
Chị nhận ra mình cũng có một phần lỗi khi một thời gian dài bận rộn con cái, chị quên chăm sóc bản thân, để mình cũ kĩ, già cỗi. Và nữa, chị quên mất những lời ngọt ngào, dịu dàng dành cho chồng tự bao giờ. 
Thế là chị bắt đầu chiến dịch hâm nóng tình cảm: Tập thể dục lấy lại vóc dáng, chăm sóc bản thân với những bộ quần áo mới vừa người, với mỹ phẩm và nước hoa. Căn nhà được sắp xếp lại mới mẻ và lãng mạn hơn, thi thoảng có hoa thơm. 
Thực đơn hằng ngày đặc sắc hơn hẳn, và những lời dành cho chồng cũng nhẹ nhàng, có cánh. Chị lại gợi ý chồng cuối tuần dẫn bạn về nhậu, vui chơi. Bạn bè chồng đến, chị hoà nhã, vui vẻ, chiều chồng hết mực, thế là, thay vì đi nhậu bên ngoài, rảnh rỗi chồng chị lại dẫn bạn về nhà. Bạn bè chồng ai cũng hết lời khen chị khiến chồng nở mày nở mặt. 
Rồi, một lần chị nghe được một anh bạn nói riêng với chồng: Vợ mày tuyệt vời như vậy mà mày còn cặp bồ thì không đáng mặt đàn ông, con bé sinh viên chỉ được cái đào mỏ, mày đừng để mất gia đình rồi hối tiếc.  
Sau khi chồng đã cắt đứt hẳn với tình nhân mà quay về với gia đình, chị thẳn thắn nói với anhEm đã biết tất cả. Vì đây là lần đầu tiên, và vì em yêu anh, yêu gia đình nên em thay đổi những điều không hay nơi mình để giữ anh lại. Nhưng với một gia đình êm ấm mà em đã vun vén thế này, nếu anh còn ngoại tình nữa, thì vĩnh viễn không còn cơ hội thứ hai. 
Nhìn vào mắt vợ, anh biết vợ nói thật. 
Và quả nhiên, từ đó anh không còn nhìn ngó gì ai nữa...

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

Ai chiều vợ hơn ?

Không chỉ đem lại cho “nửa kia” nhiều món quà vật chất giá trị mà các đấng mày râu còn tâm lý và dành cho người mình yêu thương những tình cảm ngọt ngào nhất.
Cường Đô la
Mặc dù Nguyễn Quốc Cường chưa cho Hồ Ngọc Hà một danh phận chính thức nhưng có thể nói tình cảm và sự quan tâm mà anh dành cho cô quả thật khó ai sánh nổi. Thay vì thường xuyên lên báo bày tỏ với Hà Hồ, Cường đô la luôn biết cách gửi gắm những điều tuyệt vời nhất đến “nửa kia” của mình.

Trong dịp sinh nhật của Hồ Ngọc Hà năm vừa qua, anh đã dành cho Hà một món quà hết sức giản dị nhưng cũng vô cùng lãng mạn như thắp hàng trăm cây nến kết thành chữ “Happy Birthday HNH” lấp lánh trước cửa nhà và thu âm một ca khúc tiếng Anh sâu lắng tặng cô. Cường thậm chí còn phủ lên chiếc xe Rolls-Royce Ghost một màu tím nổi bật như một thông điệp tình yêu chung thủy mà anh dành cho Hà Hồ.
Louis Nguyễn
Sau màn cầu hôn lãng mạn Hà Tăng trên đỉnh núi ở New Zealand, Louis Nguyễn đã chính thức đón cô về dinh. Louis không chỉ tặng vợ những món quà đắt tiền, xa xỉ mà anh còn rất quan tâm và tôn trọng sự nghiệp nghệ thuật của nữ diễn viên Bỗng dưng muốn khóc.

Anh cũng hay tháp tùng vợ tới các sự kiện lớn nhỏ và không ngần ngại bày tỏ những cử chỉ tình tứ đối với Tăng Thanh Hà trước đám đông. Điều đặc biệt là Louis Nguyễn vẫn để vợ sống thoải mái theo ý thích và đam mê của mình chứ không gò bó cô theo khuôn khổ của một phụ nữ chỉ biết có gia đình.
Đan Trường
Trước những lời thị phi của thiên hạ dành cho Thủy Tiên, Đan Trường luôn một mực lên tiếng bênh vực vợ mình. Anh ca ngợi cô là người phụ nữ giỏi, vững về mặt tài chính và là trợ thủ đặc lực cho anh trong cuộc sống cũng như trong công việc.

Anh còn sẵn sàng vào bếp nấu nướng và tập lái xe, thi lấy bằng bên Mỹ để chở Thủy Tiên đi đây đi đó. Anh Bo chia sẻ: “20 năm rồi anh Bo mới nấu ăn trở lại nhưng vẫn không bị lụi nghề các em ạ. Làm cho chị Tiên, anh Tuấn bất ngờ về các món anh chế biến”.
Bình Minh

Tuy luôn bị mang tiếng là đôi đũa lệch trong làng giải trí khi lấy Anh Thơ nhưng Bình Minh thực sự quý trọng vợ bởi sau bao sóng gió, cô vẫn vững bước bên anh, hiểu được công việc nghệ thuật của chồng. Đáp trả lại sự thấu hiểu của vợ, nam diễn viên Cô gái xấu xí thường tranh thủ thời gian chăm sóc cho gia đình nhỏ, đặc biệt là cùng vợ dạy dỗ các con. Anh cũng hay đưa các thành viên trong nhà đi chơi, rất ra dáng là người đàn ông mẫu mực.
Lý Hải
Kết hôn ở độ tuổi khá muộn nên Lý Hải cực kỳ quan tâm đến bà xã trẻ Minh Hà. Ngoài việc tổ chức sinh nhật ngọt ngào cho vợ, anh còn đưa cô tới nhiều sự kiện. Bản thân nam ca sĩ này từng bày tỏ: “Tôi chỉ muốn mình chiều vợ hết sức có thể”.

Trong thời gian Minh Hà mang bầu, Lý Hải đã cắt giảm và không nhận show diễn để tập trung chăm sóc cho vợ. Có thể nói ít có ông chồng nào ở showbiz Việt lại yêu vợ, yêu con hết mực như anh.
Trần Bảo Sơn

Được coi là một trong những cặp vợ chồng hạnh phúc của làng giải trí Việt, Trần Bảo Sơn và Trương Ngọc Ánh luôn biết giữ lửa cho hôn nhân. Riêng Bảo Sơn luôn tỏ ra là một người đàn ông rất mực yêu chiều vợ con. Ngoài việc dành cho vợ những lời nói và cử chỉ ngọt ngào, anh còn hay sánh bước với Ngọc Ánh khi xuất hiện trước công chúng. Công việc đưa đón vợ được coi như một niềm vui của Bảo Sơn những lúc rảnh rỗi. Thỉnh thoảng, anh còn chiều Trương Ngọc Ánh bằng việc đưa vợ đi nghỉ dưỡng.
Đức Thịnh

Mặc dù không theo đạo Thiên Chúa nhưng vì yêu Thanh Thúy nên Đức Thịnh đã đồng ý theo đạo. Anh từng nói với vợ rằng: “Anh chưa biết nhiều về Chúa nhưng anh biết điều đó làm em vui. Vì vậy anh sẽ tìm hiểu về Chúa”.
Khi Thanh Thúy có bầu, Đức Thịnh luôn chiều chuộng vợ. Có lần vì Thúy thèm món pizza mà anh đã phải vác xe đi mua cho bằng được giữa đêm khuya. Đến khi bà xã đi thi Bước nhảy hoàn vũ, nam diễn viên này cũng động viên, cổ vũ hết sức nhiệt tình và kiêm luôn việc chăm sóc con để vợ tập trung luyện tập.