Hiển thị các bài đăng có nhãn nguoi dan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nguoi dan. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Báo Tư Nhân tái xuất ở Myanmar

Gần 20 tờ báo tư nhân sẽ được xuất bản tại Myanmar trong thời gian tới. Các hãng tin lớn như NHK (Nhật Bản) và AP (Mỹ) cũng đã lập văn phòng tại quốc gia mới mở cửa này.
Báo chí tư nhân đã quay lại Myanmar sau gần 50 năm vắng bóng.  
Đầu tháng 4-2013, The Voice, Golden Fresh Land, The Union và Standard Time đã lên kệ và trở thành những tờ báo đầu tiên không bị nhà nước kiểm soát kể từ năm 1964. 
Nhiều năm nay, người dân nước này chỉ được tiếp cận duy nhất tờ New Light of Myanmar.
Khin Maung Lay, Tổng Biên tập Golden Fresh Land cho biết: 
Chúng tôi đã đợi ngày này nửa thế kỷ rồi. 
Toàn bộ 80.000 tờ báo đầu tiên của họ đã được bán hết trong buổi sáng.
Việc này cho thấy mọi người mong ngóng được đọc báo đến chừng nào. 
Sáng nay, tôi đã gần như bật khóc khi chứng kiến cảnh đó.
Khin Maung Win - Phó giám đốc Democratic Voice of Burma - một tổ chức truyền thông phi chính phủ có trụ sở tại Na Uy cho biết: 
Dĩ nhiên, việc này còn lâu mới được hoàn hảo. 
Nhưng chỉ cần so sánh với thời của chúng tôi cách đây 50 năm đã là rất khác rồi.
Báo chí Myanmar đã bị can thiệp triệt để sau cuộc đảo chính quân sự năm 1962. 

Các tờ báo phải đóng cửa hoặc chịu sự kiểm soát nhà nước, bắt đầu từ năm 1964.


Việc Myanmar phụ thuộc vào báo in khiến cả thế giới nhớ đến thời chưa có Internet. 


Mọi người đều phải theo dõi sự kiện hàng ngày qua các tờ báo chuyền tay. 


Một số hãng truyền thông lớn như Eleven Media đành phải lách luật bằng cách cập nhật tin tức qua website.

Tuy vậy, tỷ lệ sử dụng Internet tại Myanmar chỉ là 1% và kết nối mạng tại nhà được coi là xa xỉ ở thành thị. 
Myanmar vẫn là một trong những quốc gia nghèo nhất Đông Nam Á. 
Vì vậy, các tờ báo mới ra chỉ có giá dưới 25 cent (5.200 đồng).  
D-Wave cũng là một trong những tờ được phép xuất bản đợt này. 

Đây là ấn bản do Liên đoàn quốc gia vì dân chủ (NLD) của bà Aung San Suu Kyi phát hành. 


Hình ảnh của lãnh đạo phe đối lập này đã bị cấm công khai nhiều năm gần đây. Nhưng hiện tại, Suu Kyi gần như xuất hiện trên mọi trang bìa mỗi tuần.


Các nhà báo tại Myanmar đang thúc giục Chính phủ tự do hóa mạnh mẽ hơn ngành truyền thông, Win Tin - nhà tư vấn cho D-Wave kiêm người phát ngôn kỳ cựu của NLD cho biết:

Theo ông, cả Chính phủ và báo chí đều phải phụ thuộc lẫn nhau.
Win Tin nói: 
Chính phủ hiện tại vẫn cố kiểm soát quá nhiều thứ. 
Chúng tôi không biết họ còn có ý định gì không khi tự do hóa báo chí
Việc kiểm duyệt thông tin đã chính thức bị gỡ bỏ từ tháng 8-2012 và vào tháng 12-2012, Myanmar cũng tuyên bố sẽ cấp phép cho báo chí tư nhân kể từ ngày 1-4-2013 năm nay.

Họ cũng cho phép hai hãng truyền thông nước ngoài là NHK (Nhật Bản) và AP (Mỹ) mở chi nhánh tại Yangon hồi đầu tháng. 


Kyodo News Agency (Nhật Bản) và nhiều hãng khác cũng sẽ lập văn phòng tại đây sau khi qua xét duyệt.


Viễn thông cũng là ngành công nghiệp béo bở khi rất nhiều tên tuổi lớn trên thế giới đang đấu thầu hai giấy phép kinh doanh tại đây. 


Trong đó, nổi bật là hai liên minh Vodafone (Anh) - China Mobile (Trung Quốc) và tỷ phú George Soros - Digicel (Jamaica) - Serge Pun. 


Nếu thành công, họ sẽ được phép xây dựng và điều hành mạng lưới di động trên khắp Myanmar trong vòng 15 năm.

Nguồn => bao-chi-tu-nhan-tai-xuat-o-myanmar

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

80% mẫu bún có chất huỳnh quang

Chiều 22-7-2013, Trung tâm Nghiên cứu và Tư vấn về tiêu dùng thuộc Hội Tiêu chuẩn và Bảo vệ người tiêu dùng Việt Nam đã công bố thông tin gây sốc cho người tiêu dùng: 
80% số lượng mẫu bánh canh, bánh phở, bánh cuốn... được khảo sát tại TPHCM có sự hiện diện chất làm trắng quang học (tinopal).
Theo báo cáo của Trung tâm Nghiên cứu và Tư vấn về tiêu dùng gửi cho các cơ quan truyền thông chiều 22-7-2013 do Phó GĐ trung tâm Đỗ Ngọc Chính ký: 
Từ 15 - 25/6/2013, trung tâm đã lấy ngẫu nhiên 30 mẫu thực phẩm bán tại 4 siêu thị, 4 chợ ở trung tâm TP và một cửa hàng, gồm 6 loại bún, bánh canh, bánh hỏi, bánh phở, bánh cuốn, bánh ướt. 
Kết quả, 24/30 mẫu có sự hiện diện của chất làm trắng quang học, chiếm tỉ lệ 80%. 
Cụ thể, bún có 5/9 mẫu (chiếm tỉ lệ 56%); bánh cuốn 0/1 (0%); bánh ướt 4/4 (100%); bánh hỏi 5/5 (100%), bánh phở 3/4 (75%), bánh canh 7/7 (100%) chứa chất làm trắng huỳnh quang. 
Thiết bị được dùng để xác định sự hiện diện của tinopal trong bún là đèn cực tím ở khoảng bước sóng 366nm. 

Ông Chính cho rằng: 

Các hợp chất tinopal có khả năng phát huỳnh quang (fluorescence) nên hấp thu các ánh sáng vàng của chất liệu mà chất này bám vào và phát ra ánh sáng màu xanh, làm mắt con người nhận thấy sản phẩm sáng trắng hơn. 
Thực tế, các chất làm sáng quang học này không làm cho bún trắng hơn, mà chỉ tạo cảm giác của mắt thấy sáng và trắng hơn, tạo sự hấp dẫn hơn cho người mua.
Ông Chính còn khẳng định:
Việc làm trắng các sản phẩm bún bằng chất làm trắng huỳnh quang là một hành động gây nguy hại cho sức khỏe người tiêu dùng, làm hư hại đường tiêu hóa, niêm mạc thành ruột, có thể dẫn đến viêm loét ruột, dạ dày. 
Đặc biệt có thể làm tổn thương những mao mạch khiến cơ thể gặp khó khăn trong việc hấp thụ, tiêu hóa thức ăn và các chất dinh dưỡng. 
Nếu ăn bún chứa chất huỳnh quang lâu dài sẽ gây suy gan, thận, cơ thể mệt mỏi và cả bệnh ung thư. 
Tùy theo lượng độc tố vào cơ thể mà có thể gây ngộ độc cấp tính hoặc mãn tính. 
Hơn nữa, đây là một chất dùng trong công nghiệp nên khó tránh khỏi trong đó có chứa các tạp chất gây hại cho sức khỏe. 
Theo kết quả nghiên cứu của Tổ chức Bảo vệ môi trường Hoa Kỳ (EPA) thì:
Các chất làm trắng quang học có khả năng gây độc cho con người là các hợp chất dẫn xuất từ aminotriazine và stilbene, các chất này ảnh hưởng đến sự phát triển và khả năng sinh sản của con người...
Sáng 25-7-2013, Sở Công thương TP.HCM phối hợp với Sở Y tế tổ chức cuộc họp nhằm làm sáng tỏ những thông tin về bún, bánh canh... nhiễm chất làm trắng huỳnh quang (tinopal).
Cuộc họp chưa đưa ra một kết luận nào nhưng lại bàn luận khá căng thẳng xung quanh việc lấy mẫu và công bố thông tin sản phẩm độc hại.
“Nhân vật chính” - đơn vị công bố các thông tin liên quan là Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng VN - lại không có mặt trong cuộc họp này. Đại diện của hội cho biết Sở Công thương không gọi điện thoại và cũng không có thư mời hội đến tham dự.
Cục trưởng Cục An toàn thực phẩm Trần Quang Trung vừa có văn bản gửi chi cục an toàn thực phẩm các tỉnh thành và văn bản gửi riêng Sở Y tế TP.HCM. Theo đó, Cục An toàn thực phẩm đề nghị Sở Y tế TP.HCM tổ chức lấy mẫu kiểm nghiệm các sản phẩm bún, bánh phở, bánh canh tươi, đặc biệt là sản phẩm của các cơ sở lớn, đầu mối cung cấp cho TP, công khai các vi phạm phát hiện được để kịp thời cảnh báo cho người tiêu dùng. 
Cục An toàn thực phẩm cũng yêu cầu các chi cục an toàn thực phẩm địa phương lấy mẫu kiểm nghiệm các sản phẩm bún, bánh phở, bánh canh để đánh giá việc sử dụng phụ gia trái phép, báo cáo về Bộ Y tế trước ngày 30-8. Riêng TP.HCM, Bộ Y tế yêu cầu báo cáo kết quả kiểm soát an toàn thực phẩm trước ngày 10-8-2013
Tại cuộc họp, ông Huỳnh Lê Thái Hòa, chi cục trưởng Chi cục An toàn vệ sinh thực phẩm TP.HCM, cho biết hồi đầu tháng 7-2012, ngay khi chi cục phát hiện các mẫu bún tươi có chất tinopal, đơn vị này đã chủ động thông báo ngay với các cơ quan chức năng, trong đó có Sở Công thương.

Thông báo này đề nghị Sở Công thương triển khai một số nội dung như lấy mẫu kiểm tra an toàn thực phẩm khi có nghi ngờ, truy nguyên nguồn gốc sản phẩm không an toàn, công bố kịp thời các trường hợp vi phạm...
Như vậy, không đợi đến khi Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng lên tiếng, những cảnh báo về chất tinopal đã được gửi đến Sở Công thương từ trước.
Tuy nhiên theo ông Hòa, các mẫu mà chi cục này phát hiện nhiễm tinopal chủ yếu tại các chợ nhỏ lẻ, chưa đủ cơ sở để đánh đồng tất cả các loại bún đều “bẩn”. Điều cần làm là Sở Công thương phải truy tận gốc các lò, các nơi sản xuất.

Theo bà Lê Ngọc Đào - phó giám đốc Sở Công thương, những ngày qua người dân rất hoang mang vì những thông tin liên quan đến an toàn thực phẩm. Sở đã triển khai kiểm tra rất quyết liệt các cơ sở sản xuất từ lớn đến nhỏ.

Trong tuần tới, cùng với Sở Y tế TP.HCM, sở sẽ chủ trì buổi ký cam kết không sử dụng hóa chất độc hại trong sản xuất thực phẩm với các cơ sở sản xuất bún, bánh phở, bánh canh... trên địa bàn TP.

Tại cuộc họp này, cơ quan quản lý cũng sẽ cập nhật kiến thức những tác hại của các chất phụ gia, tăng cường đạo đức trong kinh doanh, giúp người sản xuất ý thức được bảo vệ sức khỏe người tiêu dùng.

Theo thông tin từ Sở Y tế TP.HCM, ngày 5-7-2013 sở đã có văn bản gửi Sở Công thương TP về việc tăng cường công tác kiểm tra cơ sở sản xuất, kinh doanh bún tươi, hạt trân châu trên địa bàn TP.

Trong văn bản này, Sở Y tế nói rõ qua kết quả lấy mẫu giám sát an toàn thực phẩm đã phát hiện các mẫu bún tươi (7/7 mẫu) có chứa các chất tinopal, axit oxalic là các chất không có trong danh mục phụ gia được phép sử dụng trong thực phẩm. Điều này cho thấy Sở Công thương TP có biết bún tươi, hạt trân châu không an toàn trước khi Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng VN công bố kết quả giám sát (vào ngày 22-7-2013).
Theo Luật an toàn thực phẩm, Sở Công thương có trách nhiệm trong vụ này, đại diện Sở Công thương nói trách nhiệm là của Sở Y tế là không đúng.
Đề tài bàn luận sôi nổi nhất buổi họp là tính pháp lý của quy trình lấy mẫu và việc công bố thông tin mà Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng thực hiện vừa qua.
Ông Huỳnh Lê Thái Hòa cho rằng theo quy định của Bộ Y tế, người lấy mẫu phải có chứng chỉ lấy mẫu, dụng cụ lấy mẫu phải đảm bảo vô trùng, điều kiện bảo quản mẫu phải đúng. Nếu lấy mẫu tại cơ sở sản xuất, kinh doanh thì phải có biên bản và niêm phong mẫu.
Theo ông Nguyễn Thành Nhân - phó giám đốc hệ thống siêu thị Saigon Co.op, việc lấy mẫu để xét nghiệm của Trung tâm Nghiên cứu và tư vấn về tiêu dùng (CESCON) là chưa thuyết phục. 
“Tôi có thể không công nhận mẫu đã công bố là của tôi nếu chỉ dựa vào hóa đơn” - ông Nhân bức xúc. 
Đại diện siêu thị Big C còn cho biết trong thời điểm cơ quan của Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng lấy mẫu thì các siêu thị cũng lấy mẫu và các mẫu này không nhiễm chất tinopal.
Ông Trần Vinh Nhung, phó giám đốc Sở Công thương, cho rằng việc CESCON công bố kết quả bún nhiễm tinopal cũng như tên các doanh nghiệp kinh doanh sản phẩm này là không đúng luật. 
“Trung tâm này không có quyền công bố kết quả khảo sát khi chưa thông báo với cơ quan quản lý nhà nước” - ông Nhung nói.
Đứng về góc nhìn của người tiêu dùng, bà Phan Thị Việt Thu, phó chủ tịch Hội Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng TP.HCM, cho biết theo Luật bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, hội có quyền đi kiểm định những sản phẩm, hàng hóa có nghi ngờ.
 “Trong chức năng của hội, nếu cần kiểm nghiệm một sản phẩm nào, sẽ nhờ đơn vị có chức năng kiểm nghiệm đi nghiệm định. Nếu có kết quả sẽ gửi thông báo, kiến nghị cho cơ quan nhà nước xem xét. Trong trường hợp cơ quan quản lý bỏ qua thì hội có quyền đại diện cho người tiêu dùng công bố thông tin” - bà Thu nói.
“Điều tra độc lập, công bố đúng quy định” là khẳng định của Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng VN. Ngày 25-7-2013, đại diện hội này nhận thấy việc làm trắng các sản phẩm bún bằng tinopal là hành động gây nguy hại cho sức khỏe người tiêu dùng, nên hội đã giao CESCON (thuộc Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng VN) khảo sát chất làm trắng và hàn the trong một số loại thực phẩm tại thị trường TP.HCM.
Từ ngày 15 đến 25-6-2013, CESCON mua ngẫu nhiên 30 mẫu bún, bánh cuốn, bánh ướt, bánh hỏi, bánh phở, bánh canh tại các địa điểm kinh doanh là các siêu thị, các chợ và cửa hàng kinh doanh thực phẩm.

Các mẫu mua có hóa đơn và biên lai, được đánh số, lập phiếu khảo sát cho từng mẫu, sau đó gửi tới Trung tâm Kỹ thuật tiêu chuẩn đo lường chất lượng 3 để thử nghiệm hàn the và kiểm tra sự hiện diện của tinopal bằng đèn cực tím ở khoảng bước sóng 366nm.
Kết quả có 24/30 mẫu (80%) có chất tinopal, tỉ lệ này là rất cao và có ở hầu hết (5/6) loại thực phẩm được khảo sát. Đặc biệt, có 6/8 mẫu (75%) lấy tại siêu thị có chất tinopal. 
Về chỉ tiêu hàn the, kết quả kiểm tra 100% mẫu đều không có. 
Từ kết quả này, CESCON đã quyết định công bố để các cơ quan quản lý nhanh chóng có những giải pháp tích cực để giải quyết một cách triệt để. 
Đại diện của hội cho rằng khảo sát và công bố về chất tinopal trong thực phẩm là không chỉ đúng Luật bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng mà còn đúng theo thông lệ quốc tế.
Theo Luật bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, hội có quyền lấy mẫu độc lập, không thông báo trước và không cần có sự chứng kiến của cơ sở kinh doanh hay bên thứ ba, vì hội phải tiến hành khảo sát như một người tiêu dùng bình thường. 
Nếu phải mời cơ sở, bên thứ ba ra chứng kiến, phải họp với cơ sở được lấy mẫu trước khi công bố thì đã biến hội thành cơ quan nhà nước.
Luật sư Nguyễn Sa Linh, Đoàn luật sư TP.HCM, cho biết:
Điều 28 Luật bảo vệ người tiêu dùng cho phép tổ chức bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng được độc lập khảo sát, thử nghiệm; công bố kết quả khảo sát, thử nghiệm chất lượng hàng hóa, dịch vụ do mình thực hiện; thông tin, cảnh báo cho người tiêu dùng về hàng hóa, dịch vụ và chịu trách nhiệm trước pháp luật về việc thông tin, cảnh báo của mình; kiến nghị cơ quan nhà nước có thẩm quyền xử lý vi phạm pháp luật về bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng. 
Như vậy, việc Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng VN lấy mẫu bún để kiểm nghiệm và công bố kết quả kiểm nghiệm là đúng quy định của pháp luật. 
Việc lấy mẫu thực phẩm để khảo sát, thử nghiệm độc lập đối với chất lượng hàng hóa của tổ chức bảo vệ người tiêu dùng không phải là việc kiểm tra chất lượng hàng hóa của cơ quan nhà nước nên không bắt buộc phải tuân theo những trình tự, thủ tục quy định về việc kiểm tra, lấy mẫu hàng hóa của cơ quan nhà nước. 
Cơ quan có thẩm quyền cần căn cứ vào những kết quả khảo sát, thử nghiệm của Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng VN để tiến hành làm việc với cơ sở vi phạm.
Luật sư Nguyễn Văn Hậu, Đoàn luật sư TP.HCM, cũng nói 
Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng VN có quyền điều tra, thu thập, khảo sát thông tin nhằm cảnh báo, bảo vệ người tiêu dùng về chất lượng thực phẩm. 
Tuy nhiên, khi công bố các kết quả kiểm nghiệm này, hội có thể phối hợp với cơ quan chức năng và các siêu thị bày bán các sản phẩm bún có độc tố thì sẽ chặt chẽ hơn. 
Việc công bố bún có độc chất là một thông tin nhạy cảm, không nên công bố chung chung, không có tên tuổi địa chỉ cơ sở sản xuất cụ thể vì có thể làm ảnh hưởng tới hàng triệu người dân và gây thiệt hại đến các cơ sở sản xuất bún đàng hoàng. 
Nếu sau khi có kết quả kiểm nghiệm, Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng VN chuyển kết quả này đến cơ quan quản lý nhà nước để xử lý các đơn vị vi phạm và phối hợp công bố cụ thể địa chỉ, tên tuổi của cơ sở sản xuất có vi phạm thì sẽ đạt hiệu quả hơn.
Bộ Y Tế sẽ chụ trách nhiệm trước người dân như thế nào về vấn đề này? 

Và Bộ Công Thương phải chịu trách nhiệm gì khi để các doanh nghiệp sản xuất "bún phát sáng"?
Nguồn => http://laodong.com.vn/xa-hoi/80-mau-bun-co-chat-huynh-quang-kiem-nghiem-so-sai-cong-bo-cau-tha/129375.bld 
Nguồn => http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/560589/tranh-cai-quyen-cong-bo-bun-phat-sang.html

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Trung Quốc có trở thành siêu cường?

Trung Quốc liệu có thể thành siêu cường khi hiện là nước ô nhiễm lớn nhất thế giới, quê hương của 16 trong tổng số 20 thành phố bẩn nhất toàn cầu với hàng trăm nghìn người chết sớm mỗi năm vì suy thoái môi trường?
Chết chóc không còn là điều lạ lẫm đối với Xie Zhengqiang nhưng anh vẫn rùng mình mỗi khi nghĩ về đứa cháu trai 3 tháng tuổi của mình. 
Năm 2011, Xie Yuling được các bác sĩ chẩn đoán mắc một căn bệnh tự miễn rất hiếm gặp và được đưa tới điều trị tại bệnh viện Thượng Hải.
Ngày định mệnh rồi cũng đến khi Xie Zhengqiang nhận được cuộc gọi từ bệnh viện: 
Các bác sĩ đã rất tận tình cứu chữa nhưng sức khỏe của bé không cải thiện. 
Cháu đã qua đời.
Ngước ánh mắt buồn bã nhìn lên đỉnh tháp một nhà máy giấy cạnh nhà, Xie không giấu nổi vẻ giận dữ: 
Chắc chắn nó chết vì ô nhiễm. 
Còn nguyên do nào khác hơn?
Yanglingang là một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Dương Tử thuộc tỉnh An Huy, Trung Quốc. Đầu những năm 2000, khi chính phủ nước này bắt đầu xây dựng các khu công nghiệp ở đây, cư dân làng Yanglingang không mấy quan tâm. 

Dòng sông vẫn rất sạch sẽ, còn cá thì nhiều vô kể.
Thế nhưng, chỉ trong vòng 8 năm, nhà máy giấy Cửu Long và một nhà máy điện khác đã bóp nghẹt Yanglingang bằng những cột khói trắng nghi ngút. 
Nhà máy giấy này xả thẳng nước thải xuống sông Dương Tử. 
Từ năm 2006, Dương Tử đã bị cảnh báo là “dòng sông chết”, nhưng cho tới nay nó vẫn là nguồn cung cấp nước chính cho dân làng Yanglingang. 
Trước khi uống người dân thường lọc nước bằng phèn. 

Nhưng ngay cả những mẻ nước được xử lý kỹ lưỡng nhất vẫn không hết dư vị hóa chất. 

Tổ chức môi trường Greenpeace ước tính cứ 7 người Trung Quốc thì có 1 người uống nước bị ô nhiễm nặng bởi các hóa chất độc hại. 

Thế nhưng, mỗi tuần 3 lần, anh Xie đều phải đến đây lấy nước.

Xie nói:
“Ai cũng mắc một dạng bệnh nào đó”, 
Mẹ anh nằm liệt giường vì viêm phế quản. 
Liu Shudong, hàng xóm của anh chết vì ung thư thực quản. 
Một người hàng xóm khác tên là Wang Jinlan cũng qua đời vì ung thư vú năm 2010.  
Năm ngoái, ung thư dạ dày đã cướp đi sinh mạng của vợ bạn anh khi mới ở tuổi 30.
Yanglingang chỉ có vài trăm hộ sinh sống nhưng kể từ 2003 ít nhất 11 người đã chết vì ung thư. 
Các cư dân Yanglingang xem nơi ở của họ là một trong rất nhiều “làng ung thư” đang mọc lên tại Trung Quốc. 
Đó là những cộng đồng nhỏ nằm gần các nhà máy nơi có tỷ lệ ung thư vượt xa mức trung bình của cả nước.

Cách Yanglingang khoảng 225 km về phía Nam, làng Wuli thuộc ngoại ô thành phố Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang cũng đã bị bao trùm bởi ô nhiễm kể từ khi khu công nghiệp hóa chất Nanyang bên cạnh bắt đầu vận hành năm 1992. 

Lềnh phềnh trên những dòng nước ở đây là những vệt màu đen và bột xà phòng trắng xóa.
Rất nhiều người ở làng bị bệnh ung thư. 
Từ năm 1992 đến 2004, 60 cư dân của làng đã chết vì ung thư. 
Chỉ riêng năm ngoái - 2012, căn bệnh này đã giết chết 6 người”, Wei Dongying, nhà hoạt động môi trường nổi tiếng và cũng chính là dân gốc làng Wuli cho biết.
Tỷ lệ chết vì ung thư ở Trung Quốc đã tăng tới 80% trong vòng 30 năm qua, khiến đây trở thành nguyên nhân tử vong hàng đầu tại đất nước đông dân nhất thế giới. Ở các thành phố lớn, không khí nhiễm độc là thủ phạm chính nhưng ở nông thôn đó chính là nước. Theo các báo cáo của chính phủ, hơn 70% sông, hồ của Trung Quốc bị ô nhiễm, trong đó khoảng một nửa có nước ở Mức V –mức theo quy định con người không được tiếp xúc.

Theo tính toán của giới truyền thông, nghiên cứu và các tổ chức phi chính phủ (NGO) của Trung Quốc, nước này có khoảng 459 làng ung thư, trải dài khắp các tỉnh thành trên cả nước.
“Chết thế vẫn chưa phải quá nhiều”
Tháng 2/2013, Bộ Môi trường Trung Quốc công bố một báo cáo, trong đó lần đầu tiên đã chính thức thừa nhận sự tồn tại của các “làng ung thư” và đưa ra quyết tâm xử lý nguồn nước ô nhiễm. 

Động thái này được các nhà hoạt động về môi trường hoan nghênh, coi như bước đi cần thiết tiến tới sự minh bạch. 
Thế nhưng, tiết lộ từ những ngôi làng ung thư ở hai tỉnh An Huy và Chiết Giang cho thấy rất nhiều quan chức trung ương cũng như địa phương tiếp tục cách hành xử cũ:  phủ nhận, hăm dọa và im lặng.
Wu Yixiu, nhà vận động chống nhiễm độc môi trường thuộc tổ chức Greenpeace Đông Á nói rằng khi bà phản ánh vấn đề ô nhiễm ở khu công nghiệp Nanyang lên giới chức môi trường quốc gia, chính quyền địa phương hứa sẽ đóng cửa các nhà máy ô nhiễm trong vòng 3 năm.

Thế nhưng, nó vẫn tiếp tục hoạt động mà không gặp phải bất cứ cản trở nào. Nhiều nhà nghiên cứu do chính phủ tài trợ đã tới khảo sát tại Wuli nhưng hầu hết dường như đều muốn chứng tỏ các cáo buộc của Wei là sai. 

Wei kể lại:
Họ nói rằng số người chết thế vẫn chưa phải quá nhiều”, 
“Tôi nói rằng, hãy đợi đến khi nào có ai đó trong gia đình các ông bị ung thư, lúc đó hãy nói với tôi là nó không quá nhiều”.
Mỗi tháng lại có thêm những ca ung thư mới xuất hiện, mỗi trường hợp lại như một lời cảnh tỉnh đau xót về cái giá quá đắt phải đánh đổi bằng tính mạng cho 3 thập kỷ tăng trưởng kinh tế chóng mặt của Trung Quốc.

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

Bị "ăn đòn" dã man khi phản đối CSGT

Thời gian gần đây, Báo Thanh Niên tiếp nhận nhiều đơn thư, phản ánh của người vi phạm giao thông bức xúc về việc họ bị xử “oan”, nhưng sau khi tranh cãi với CSGT thì đa phần là thua, thậm chí bị ăn đòn.
Phản ánh tới Thanh Niên, có người cho biết vụ việc của họ mới xảy ra gần đây; có trường hợp xảy ra cũng đã lâu, nhưng thấy báo chí đăng tải thông tin người vi phạm giao thông bị đánh chết sau khi cự cãi với CSGT xảy ra tại Q.Tân Phú, TP.HCM, nên bức xúc đi phản ánh.
Liên quan đến vụ đánh chết người vi phạm giao thông tại Q.Tân Phú, mặc dù 2 hung thủ đã bị bắt và vụ án đang trong vòng điều tra song dư luận không khỏi băn khoăn, thắc mắc vì sao hung thủ lại ra tay tàn nhẫn đến như vậy. 

Vụ việc, theo thông tin ban đầu từ cơ quan công an, diễn biến như sau: 
Chiều 9-4-2013, ông T.V.Hiền (42 tuổi) cùng hai người thân rủ nhau đi nhậu tại quán Phượng Cát trên đường Lê Trọng Tấn, Q.Tân Phú. 
Đến 21 giờ cùng ngày, khi cả 3 điều khiển xe gắn máy (mỗi người đi 1 xe) ra khỏi quán một đoạn thì ông Hiền bị CSGT thổi lại lập biên bản vi phạm về nồng độ cồn. 
Do bị tạm giữ phương tiện nên ông Hiền đã cự cãi với CSGT và dọa lấy ĐTDĐ chụp hình. 
Sau hơn 30 phút cãi nhau với CSGT, ông Hiền để xe lại, đón xe ôm về nhà, nhưng đi được khoảng 300 m thì bị Lê Thanh Bằng (36 tuổi, ngụ Bến Tre) và Lê Văn Tòng (18 tuổi, ngụ Tiền Giang) đi xe gắn máy đuổi theo đánh ông té ngã, đầu đập xuống đường. 
Người lái xe ôm hoảng sợ đã bỏ đi… 
Mặc dù được đưa đi bệnh viện cấp cứu nhưng ông Hiền không qua khỏi do bị chấn thương sọ não. 
Hơn 1 tuần sau, Bằng, Tòng ra đầu thú tại Công an Q.Tân Phú. 
Bước đầu, 2 người này khai do thấy ông Hiền cự cãi với CSGT nên bức xúc chặn đường đánh “dằn mặt” ông Hiền cho hả giận (?!)…
May mắn hơn trường hợp trên, anh Phùng Viết Cần (35 tuổi, ngụ Q.Thủ Đức) trực tiếp đến tòa soạn nhờ báo lên tiếng phản ánh anh cũng bị người lạ hành hung sau khi phản ứng lại CSGT. 

Theo anh Cần trình bày: 
Vào cuối năm 2012, khi điều khiển xe gắn máy lưu thông trên đường Nguyễn Hữu Cảnh (từ hướng cầu Thủ Thiêm về cầu Sài Gòn), đến đường giao nhau ở gầm cầu vượt Nguyễn Hữu Cảnh (Q.Bình Thạnh), anh cho xe qua giao lộ này khi đèn tín hiệu vừa chuyển qua màu vàng ở giây đầu tiên thì bị 2 CSGT ra hiệu dừng xe với lỗi vượt đèn đỏ. 
Anh Cần chấp nhận để CSGT lập biên bản vi phạm, nhưng ghi vào phần ý kiến (của người vi phạm) là xe của anh vượt đèn vàng giây đầu tiên. 
Lập biên bản xong, CSGT yêu cầu anh Cần xóa 2 chữ “…đầu tiên…” nhưng anh không đồng ý. 
Viên CSGT đã tự tay lấy bút xóa, rồi yêu cầu anh Cần ký biên bản vi phạm nhưng anh vẫn cự tuyệt. 
Sau một hồi cự cãi, viên CSGT đã ném giấy tờ xe xuống đất. 
Anh Cần lượm lên bỏ đi thì bất ngờ CSGT xông vào giật chìa khóa xe và lấy ĐT gọi cho ai đó. 
Đợi 10 phút sau, anh Cần đến yêu cầu CSGT lập biên bản, nếu không thì trả chìa khóa lại để anh đi, nhưng viên CSGT vẫn không nói gì. 
Bức xúc, anh Cần rút ĐT gọi điện cho tổng đài xin số đường dây nóng của báo chí nhờ can thiệp. 
Nghe vậy, 2 CSGT này ném trả lại chìa khóa, lên xe bỏ đi.
“CSGT vừa đi, tôi đã bị một người đàn ông lạ xông vào giật ĐTDĐ của tôi, tháo pin vứt đi, rồi vừa đánh vừa nói: 
“Sao mày không chịu chung, mày chống đối à?”. 
Sau đó, người này yêu cầu tôi gọi ĐT xin lỗi 2 CSGT hồi nãy, nếu không sẽ bị đâm chết. 

Người này gọi cho ai đó nói:
 “Tao xử nó rồi. Bây giờ nó muốn xin lỗi…” 
Nhưng khi tôi cầm máy định xin lỗi thì đầu dây bên kia cúp máy”, anh Cần nhớ lại.
Từ những phản ánh của bạn đọc về chuyện "bị đòn" sau khi cự cãi với CSGT, một nhóm PV Thanh Niên vào cuộc tìm hiểu hiện tượng này. 
Chọn cung đường Nguyễn Hữu Cảnh (Q.1, TP.HCM), qua nhiều ngày theo dõi, chúng tôi phát hiện có một người đàn ông to con đi chiếc xe gắn máy màu đỏ thường bám theo một tổ CSGT lập chốt trên tuyến đường này, khi tổ CSGT di chuyển đến đâu thì người đàn ông nói trên đều theo đó.
Vào khoảng 10 giờ 20 ngày 28-6-2013, chúng tôi thấy người đàn ông trên “sánh đôi” cùng tổ CSGT trên đường Nguyễn Hữu Cảnh (đoạn gần cầu Thị Nghè II). 

25 phút sau, tổ CSGT di chuyển đến gần giao lộ Nguyễn Hữu Cảnh - Tôn Đức Thắng (Q.1) và người này cũng nhấn ga chạy theo. 

Hơn 1 giờ theo dõi, chúng tôi thấy người này không hề mời chào, chở khách đi xe ôm, mà chỉ đứng liếc ngang liếc dọc; thỉnh thoảng hỗ trợ xe gắn máy chở hàng quá khổ, cồng kềnh bị CSGT vịn lại.

Nghiêm trọng hơn, 11 giờ 42 cùng ngày, chúng tôi đã ghi lại toàn bộ diễn biến vụ việc người đàn ông này (đi xe gắn máy màu đỏ, mặc áo quần màu xanh) cùng một người đàn ông khác mặc áo sơ mi trắng, quần jeans xanh đuổi đánh một thanh niên vừa bị thổi lại. 
Điều đáng nói, tổ CSGT đứng nhìn cảnh đánh nhau ngay trước mặt mình mà không hề có bất cứ phản ứng ngăn chặn hay can thiệp nào.
Người đi đường vô cùng bức xúc trước hình ảnh phản cảm này. 
Vụ việc diễn ra khoảng 2 phút mới có CSGT vào can ngăn. 
Mặc dù CSGT can ngăn nhưng người đàn ông mặc quần áo màu xanh vẫn hung hăng, nhặt đá ven đường tiếp tục đuổi đánh và ném người bị CSGT cho là vi phạm. 
Hoảng sợ, người thanh niên bị đánh băng qua đường tháo chạy một mạch về hướng đường Tôn Đức Thắng và không dám quay lại. 
Sau đó, CSGT đã trả giấy tờ cho người đi cùng xe với người bị đánh.
Tiếp xúc với chúng tôi, người thanh niên bị đánh cho biết tên là T.V.Hùng (29 tuổi, ngụ Nam Định, công tác tại một công ty xuất nhập khẩu ở Q.Bình Thạnh). 

Theo lời anh Hùng kể, sau khi đi giải quyết công việc ở cảng Tân Thuận về, anh điều khiển xe gắn máy (BKS: 49M1 - 007.6...) chở đồng nghiệp tên T.V.Tuấn (22 tuổi, ngụ Đà Lạt) lưu thông trên đường Tôn Đức Thắng, khi rẽ phải vào đường Nguyễn Hữu Cảnh thì bị CSGT thổi lại. 
Sau khi đưa giấy chứng nhận đăng ký xe, GPLX cho CSGT kiểm tra và được thông báo phạm lỗi không bật đèn xi nhan, anh Hùng không đồng ý và phản ứng gay gắt vì cho rằng anh có bật đèn xi nhan. 
Sau một hồi cự cãi, CSGT không lập biên bản vi phạm nhưng chỉ trả giấy chứng nhận đăng ký xe, không trả GPLX với lý do không giữ GPLX. 
Lúc đó, một cô gái khác bị thổi lại, cự cãi một hồi cũng được cho đi nhưng không thấy chìa khóa xe. 
Anh Hùng quá bức xúc nên mới nói với cô gái để anh gọi báo chí đến ghi nhận vụ việc. 
Nghe vậy, 2 người đàn ông nói trên xông vào đánh anh Hùng như đã trình bày ở trên và toàn bộ vụ việc hành hung này đã lọt vào ống kính của PV Thanh Niên.
Sau khi anh Hùng bị đánh và bỏ chạy, CSGT đã đưa trả GPLX của anh Hùng cho anh Tuấn (người đi cùng anh Hùng …) ???

Theo một người dân sống gần giao lộ Nguyễn Hữu Cảnh - Tôn Đức Thắng, hằng ngày họ đều thấy người đàn ông nói trên hay đi theo CSGT. 
Hễ thấy ai đến gần CSGT, nghi ngờ có ý đồ quay phim chụp hình là ông này tìm cách đuổi đi. 
Sau vụ việc đánh anh T.V.Hùng, 12 giờ 40 ngày 4-7-2013, chúng tôi tiếp tục ghi được hình ảnh người này “tháp tùng” tổ CSGT ở đường Nguyễn Hữu Cảnh đang chốt chặn thổi xe trên đường Nguyễn Thị Minh Khai (giữa đoạn đường Nguyễn Bỉnh Khiêm và cầu Thị Nghè), Q.1...
Nguồn => Bị đòn vì cự cãi CSGT 

Người dân trắng tay khi được đền bù

Dự án thuỷ điện Dăk Rin được triển khai trên hai địa bàn là huyện Kon Plong tỉnh Kon Tum và huyện Sơn Tây tỉnh Quảng Ngãi. 
Riêng tại Sơn Tây, nhiều người dân bị mất đất cho thuỷ điện tuy được đền bù tiền tỉ nhưng vẫn trắng tay bởi sự mưu mẹo của những người biết trước chủ trương.
Một cán bộ xã Sơn Liên (huyện Sơn Tây, Quảng Ngãi) chỉ tay vào ngọn núi và nói: 
“Nếu nhà báo trèo giỏi thì vô đó sẽ rõ”.
Thôn Nước Doa và thôn Tu Mít không điện, chưa làm đường. Đồng bào quanh năm sống với núi rừng. Anh Đinh Văn Ghành, trưởng khu dân cư là người có học thức nhất làng đón chúng tôi bên triền núi. Kể chuyện Nhà nước bồi thường và hỗ trợ chuyển đổi nghề nghiệp cho người dân, anh Ghành nổi giận: “Cả núi rừng này là của Đ.T. Đ.T. nó lấy hết rồi. Nhà kia nhận một tỉ đồng, nó lấy hết, nhà kia mấy trăm triệu đồng nó cũng lấy hết. Bà H. – vợ cán bộ huyện cũng lấy hết đất của dân…” Trong danh sách những người đến thâu tóm đất của dân còn có các tên: V., U., cán bộ L. làm ở huyện...

Bà H. mà người dân đề cập là vợ của cán bộ Đ.D. Dư luận cho rằng, ông Đ.D. liên kết với người em của mình là Đ.T. gom phần lớn đất của dân nghèo. Ông Đinh Văn Đía ở thôn Tu Mít nhận được số tiền hơn 1 tỉ đồng. Một nửa tiền ông Đía được vận động gởi vào ngân hàng. Còn 500 triệu đồng ông Đía nói “đã giao cho bà H. vợ cán bộ huyện – người đã mua đất của ông cách đây hai năm”.

Được biết, năm 2007, dự án xây dựng thuỷ điện Dăk Rin được triển khai. Thông tin về việc các hộ dân nằm trong vùng lòng hồ sẽ được nhận tiền đền bù đất, chuyển đổi nghề nghiệp được cán bộ huyện nắm đầu tiên. Rất nhanh chân, một số cán bộ và người nhà đã săm soi bản đồ rồi mua hầu hết những thửa đất nằm ở vùng nước ngập với giá rẻ mạt.

Trong ngôi nhà nằm giữa xóm Nghèo thôn Nước Vương, ông Đinh Văn Rót, 80 tuổi nằm liệt dưới sàn nhà. Thỉnh thoảng ông nhét một tí thuốc bột màu nâu vào miệng và rên hừ hừ. Gia đình được bồi thường và hỗ trợ hơn 1 tỉ đồng. Nhưng giờ nằm liệt, ông không có đồng nào để mua thuốc uống. Trước đó, vào năm 1981, ông Rót và một số người dân ở Sơn Mùa đến xóm Nghèo định cư. Ông Rót khai phá được nhiều ruộng, rẫy, nhưng người con rể là Đinh Văn Nuôi nghe lời người ta lần lượt bán hết. Nuôi cho biết: “Mình nhận được 1,2 tỉ, nhưng mà cái sổ tiết kiệm đã bị vợ chồng Đ.T. nó giật rồi, mình buồn lắm. Nó cho lại mình 100 triệu đồng, mình trả nợ hết, giờ chỉ còn 2 triệu đồng”.

Nuôi trình bày: “Mình đã bán mười mấy đám rẫy cho vợ chồng Đ.T. Giá mỗi đám chỉ ngang với vài con gà, vài ché rượu, có cái 1 triệu đồng, có cái 3 triệu đồng”. Còn tại thôn Tu Mít, đồng bào thật thà kể lại: “Khi bà con trong làng uống rượu say thì ông Đ.T. nói mua. Có khi mua một đám, nhưng hôm sau ông Đ.T. chỉ tay nói tao mua hai đám rồi, cả cái rẫy này là của tao hết. Còn nhiều người khác nói là mua trồng keo, nhưng không thấy keo đâu hết”.

Đ.T. là người nơi khác đến định cư tại xã Sơn Liên. Trong bản tổng hợp kinh phí bồi thường, hỗ trợ và tái định cư dự án thuỷ điện Dăk Rin, hạng mục lòng hồ xã Sơn Liên, Đ.T. nhận được số tiền gần 2,8 tỉ đồng, là người nhận được nhiều tiền nhất. Đó mới là tiền theo sổ sách.

Già làng Đinh Văn Sỏ ở xóm Nghèo, thôn Nước Vương lắc đầu: “Tiếc lắm, mình với bà con không biết có dự án nên bán đất cho cán bộ huyện”. Già Sỏ là “địa chỉ vàng”, bởi là già làng thì không bao giờ dám nuốt lời khi đã bán đất. Ông Sỏ trình bày đã bán rẫy cho cán bộ L. công tác ở huyện Sơn Tây với giá hơn 10 triệu đồng. Khi nhận tiền đền bù cách đây nửa tháng, già làng đã trả cho ông L. 240 triệu đồng. Đi khắp các thôn Tu Mít, Nước Doa, cái tên “cán bộ L. mua đất của mình…” được người dân nhắc đến khá nhiều. Và khi hội đồng bồi thường, hỗ trợ và tái định cư huyện Sơn Tây tổ chức chi trả tiền đợt 1 vào ngày 25.6, những người xưng là chủ nợ xuất hiện. Lúc đó người ta mới nhận rõ mặt ai là người nhà cán bộ.

Mới đây, vào ngày 8.7.2013, tại trụ sở UBND huyện Sơn Tây, hội đồng bồi thường hỗ trợ và tái định cư huyện Sơn Tây tổ chức chi trả tiền bồi thường đất và hỗ trợ chuyển đổi nghề nghiệp đợt 2 cho người dân xã Sơn Liên. Chỉ còn 14 hộ nhận số tiền hơn 9,1 tỉ đồng, nhưng công an huyện phải huy động hơn mười cán bộ đến chốt trước cổng. Nhưng, nếu trong cổng là nơi có trật tự thì bên ngoài cổng hoàn toàn ngược lại.
Với những hộ dân nhận tiền, nhân viên ngân hàng lập tức đặt vấn đề gởi tiết kiệm, ít nhất cũng phải 50%, số còn lại mang về làm nhà, trang trải nợ nần. Nếu mang hết tiền ra khỏi cổng uỷ ban thì có nguy cơ bị cướp giật, bởi nhiều đối tượng tự xưng là chủ nợ đang nhăm nhăm đứng chờ bên ngoài vì cho rằng “họ thiếu nợ chúng tôi lâu rồi, bây giờ phải trả”. Đúng như vậy, khi anh Đinh Văn Non ôm cục tiền bước ra khỏi cổng UBND huyện thì cả chục người xông vào. Một cục tiền văng ra khỏi đám đông và rơi xuống đất, lập tức một đối tượng nhào tới nhặt rồi bỏ chạy. Con anh Non ôm lại được một bọc tiền trong bụng cắm đầu lao vào cổng UBND huyện khóc tức tưởi: “Gia đình tôi nghèo nhất xã. Hôm vừa rồi chỉ mới mua một con dao, hai con gà và 6kg mỡ heo. Nhưng bây giờ họ chặn đường và đòi 10 triệu đồng”.

Trước đó, vào ngày 25.6, ban bồi thường tổ chức chi trả tiền tại trụ sở UBND xã Sơn Liên (Sơn Tây), cảnh tượng diễn ra cũng hết sức hỗn loạn. 63 hộ sẽ được nhận hơn 32,3 tỉ đồng, nhưng đối tượng xưng là chủ nợ lên đến cả trăm người. UBND xã tổ chức chi trả tại tầng 2, lực lượng công an bảo vệ từ tầng 1 và khu vực trước sân. Nhưng khi nhiều người dân vừa cầm tiền ra khỏi cổng thì đã bị giật. Trong đó có đối tượng biết trước chủ trương làm thuỷ điện đã phỉnh mua đất của người dân giờ đến lấy tiền đền bù từ tay những người mất đất.
Ông Đinh Văn Trí, phó bí thư Đảng uỷ xã Sơn Liên vui mừng cho biết, người dân đã gởi 18,6 tỉ đồng vào ngân hàng. Ngân hàng được xem như lôcốt để bảo vệ tiền. Khi nhận được tiền, cán bộ ngân hàng có mặt và làm thủ tục ký gởi tại chỗ.
Nhưng, khi người dân cầm sổ ngân hàng ra khỏi trụ sở thì đã bị giật mất. Đinh Văn Lê là một trong nhiều nạn nhân. Vợ chồng Lê di dời từ xóm Nghèo ra khu tái định cư ở xã Sơn Liên. Nhà của cặp vợ chồng này rất giống chuồng gà. “Tiền của mày đâu, nhận được bao nhiêu?” Nghe hỏi, Lê nói với giọng buồn buồn: “Bữa sáng sớm đó nó xuống chở mình lên thị trấn, cho mình ăn một tô bún, mua cho vợ mình một bộ quần áo, cho mình vay 15 triệu đồng để về mua bò, mua một cái màn hình rộng. Nó chở mình tới chỗ nhận tiền rồi nó giật sổ ngân hàng của mình rồi. Khi nó giật sổ ngân hàng, mình chạy về làng khóc và nói với con là ba nhận tiền rồi nhưng không có nổi hai ngàn đồng để mua kẹo cho con”. Hỏi người giật tiền của Lê là người tốt hay xấu, Lê gật đầu khẳng định: “Nó là bạn mình, nó cho mình uống hai lần rồi, mỗi lần hai lon bia”. Lê trình bày được nhận hai ba trăm triệu đồng gì đó, nhưng thực ra, số tiền Lê được nhận là 882 triệu đồng, bà Rót vợ Lê là 543 triệu đồng. Nhiều người cho biết, Lê uống rượu suốt ngày nên chỉ cần ai cho chai rượu thì xin gì cũng dễ.
Còn anh Đinh Văn Sơn ở thôn Nước Doa, xã Sơn Liên đến giờ vẫn ngơ ngác và cho biết không biết báo cáo việc của mình cho ai. Theo anh Sơn, “Khi nhận tiền đền bù 369 triệu đồng, thì gởi ngân hàng một nửa, còn một nửa mang về. Nhưng vừa xuống tầng 1 của UBND xã thì đã bị giật mất sổ ngân hàng và lấy hết tiền. Mình không thiếu nợ ai hết, mà cũng không biết ai giật sổ của mình”. Anh Đinh Văn Ghành ở thôn Tu Mít nhận được 365 triệu đồng. Khi bước ra khỏi cổng, lập tức có đối tượng kè theo để “tính sổ chuyện mày thiếu tao”. Đối tượng tên Đ.T. đã lấy toàn bộ số tiền trên vì đã lừa được Ghành bán đất cách đây gần hai năm với giá 5 triệu đồng. Ghành là người có học, cán bộ khu dân cư của Tà Mít. Tuy nhiên, Ghành và nhiều người dân hoàn toàn mù tịt chuyện Nhà nước xây dựng thuỷ điện nên đất có giá trị.
Đi và gặp nhiều nhân chứng, chúng tôi ghi nhận rất nhiều người là nạn nhân như vậy. Tuy nhiên, sự can thiệp của lực lượng chức năng cũng chỉ mức độ.
Trung tá Trần Minh Thành, phó trưởng công an huyện Sơn Tây cho biết: 
“Dư luận đề cập rất nhiều việc người nhà cán bộ tham gia mua đất của đồng bào để hưởng lợi. Hiện nay công an chưa nhận được đơn tố cáo, nhưng sẽ tiến hành xác minh và làm rõ”.
Còn bí thư huyện uỷ Sơn Tây Đinh Kà Để nói 
“đã xác định một trường hợp người nhà của cán bộ tham gia chia tiền hỗ trợ của đồng bào”

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

Tự thiêu ngay tòa án !

Sáng 5-7-2013, ông Trần Minh Nhật, Phó chánh án TAND H.Đông Hòa (Phú Yên), cho biết:
Tại trụ sở tòa này vừa xảy ra vụ tự thiêu bằng xăng. 
Thời điểm xảy ra vụ việc lúc 7 giờ 15 phút cùng ngày.
Theo ông Nhật, vào thời điểm xảy ra vụ tự thiêu, toàn bộ cán bộ của TAND H.Đông Hòa đang tổ chức họp đầu giờ, phát hiện mùi khét, nên mọi người chủ ý kiểm tra hệ thống điện.

Trong lúc kiểm tra, một cán bộ tòa án bước ra ngoài sảnh của cơ quan thì phát hiện có ngọn lửa đang phát cháy, xác định là có người đang tự thiêu, bèn hô hoán.

Tuy nhiên, người tự thiêu đã tử vong.
Qua kiểm tra giấy tờ tùy thân, tư trang của người tự thiêu trong giỏ xách để gần bên hiện trường, Công an H.Đông Hòa xác nhận giấy tờ tùy thân mang tên là Nguyễn Thị Bương (83 tuổi, ở thôn Phước Lương, xã Hòa Xuân Tây, H.Đông Hòa).
Ông Nhật cho biết thêm, TAND huyện đã tra lục các thông tin liên quan kiểm tra để xác định có liên quan đến sự việc, vụ việc mà tòa án đang thụ lý giải quyết hay không.
“Chúng tôi xác định họ tên, địa chỉ của người này thì không có vụ việc nào mà tòa án đang giải quyết hoặc có yêu cầu hoặc có triệu tập của tòa”, ông Nhật nói.
Trả lời câu hỏi tại sao người tự thiêu lại dễ dàng qua được lực lượng bảo vệ trụ sở, ông Nhật cho biết:
Vào thời điểm đó, bảo vệ cơ quan đang ở phía sau trong khuôn viên tòa án nên không hay biết đến khi sự việc xảy ra.
Điều đáng nói là đã có sự phân biệt đối xử, ngăn cản khi phóng viên các báo tác nghiệp tại hiện trường.
Nguồn tin Công an huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên, cho biết kết quả điều tra bước đầu có thể nhận định nguyên nhân cụ Nguyễn Thị Bương 83 tuổi, ngụ thôn Phước Lương, xã Hòa Xuân Tây tẩm xăng tự thiêu trước tiền sảnh TAND huyện Đông Hòa sáng ngày 5-7-2013 vì bức xúc không đòi được vàng theo phán quyết của bản án đã có hiệu lực pháp luật.
Theo bản án số 26/2009/HNGĐ-ST ngày 30-12-2009 của TAND huyện Đông Hòa, ngoài việc giải quyết cho con gái cụ Bương là Trần Thị Giàu được ly hôn chồng là Nguyễn Văn Lập, tòa án này còn buộc anh Lập phải có nghĩa vụ trả nợ 3 chỉ vàng mà vợ chồng họ đã mượn của cụ Bương.

Sau khi án có hiệu lực pháp luật, ngày 17-3-2010 Chi cục thi hành án dân sự huyện Đông Hòa đã ra quyết định thi hành án, kê biên bộ bàn ghế salon gỗ của anh Lập nhưng chỉ mới trả được cho cụ Bương 1 chỉ vàng.

Do anh Lập không có điều kiện trả nợ phần còn lai, nên đơn yêu cầu thi hành án của cụ Bương đã được Chi cục thi hành án dân sự huyện Đông Hòa trả lại vào tháng 9-2011.

Nghĩ rằng tòa án có quyền phán quyết bằng bản án thì phải có trách nhiệm can thiệp để cơ quan thi hành án buộc anh Lập trả hết số vàng còn nợ, nên có lần cụ Bương nói với người thân là sẽ tự tử.

Trong ba ngày trước khi tự thiêu, bà Bương đến ở tại nhà chị Giàu.

Tại đây, bà được biết con gái mình đang mắc bệnh cột sống nhưng chưa có đủ tiền đi điều trị, trong khi đó anh Lập sắp lấy vợ khác.

Chị Giàu đã gửi đơn khởi kiện đòi chia tài sản chung là căn nhà và thửa đất tạo lập trong thời kỳ hôn nhân.